Rainy

Rainy
KU ZUN

Trang

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2011

Gõ cửa mùa thu


Khi xa nhau lần đầu
Anh biết yêu là khổ
Anh thầm gọi tên em
Ở bên này nỗi nhớ.
Bây giờ trời mùa thu
Đang nhuộm từng chiếc lá
Anh biết em bên ấy
Cũng buồn như mùa thu.
Và buồn như chiếc lá
Thu vàng và lá vàng
Ru hoài người biệt ly
Vào cảnh sầu miên man.
Anh cũng là chiếc lá
Gió đưa đi lang thang
Vào cảnh sầu ly biệt
Xa xôi trời một phương.
Chúng mình là chiếc lá
Bị mùa thu đánh rơi
Vào tháng ngày buồn bã
Hai đầu quá xa xôi…


Chúng mình là chiếc lá, bị mùa thu đánh rơi vào tháng ngày buồn bã. Hai đầu quá xa xôi…

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011

Hạnh phúc không trọn vẹn


[1h 37']
Tròn 3 tiếng nữa là phải dậy rồi. Nhưng vẫn k tài nào ngủ được, 1 phần vì buổi tối đã ngủ....còn 1 phần khác...vì có nhiều chuyện xảy ra trong thời gian qua...
[126]
Vậy là cuối cùng cũng xem xong 126 tập Conan. Cảm giác thật là hụt hẫng khi kết thúc 1 cái gì đó đã gắn bó với mình trong 1 thời gian dài qua. Mỗi lần khí ngủ, mỗi lần buồn, mỗi lần cô đơn...chỉ biết xem Conan. Người bạn ảo nhưng luôn bên cạnhnhững lúc cần thiết. Mình vẫn có cái khái niệm 1 lần và duy nhất để chỉ những thứ mà mình yêu quý, trân trọng nhất. Có lẽ, với bất kỳ ai cũng vậy mà thôi...cái gì duy nhất mà chẳng quý... Còn cái đầu tiên, cái chỉ có 1 lần duy nhất... City Hunter hay thật đấy, nhưng nó chỉ có đc cái đầu tiên mà thôi...xem 1 lần, hay, hay cực đấy...nhưng...mình chẳng muốn xem lần 2.... Nhưng sao Conan lại khác vậy nhỉ....xem xong rồi, vẫn muốn ngồi ghì xem lại..mặc dù chỉ cần nhìn cái tiêu đề phim là đã tưởng tượng ra vụ án ntn, hung thủ là ai.....nhưng...vẫn muốn xem........... Và h...cái đầu tiên ..........hay cái mãi mãi??? Xem Conan không đơn thuần là xem 1 bộ phim, nó là 1 thứ gì đó rất quan trọng, 1 thứ luôn muốn được mang theo, được sẻ chia....
DUY NHẤT VÀ MÃI MÃI!
[9.6]
9.6đ tổng phảy của 1 môn có lẽ là rất, rất cao...nhưng thực sự mình thấy rất tệ khi nhận điểm này..đơn giản vì đây chỉ là điểm mà thầy giáo cho...không phải mình mình...mà là với all sinh viên môn Alice. Thực sự mình k thích, k thích 1 tý nào về cái cách làm này của thầy giáo... Môn lập trình đầu tiên...dẫu biết các thầy vẫn gọi là môn chơi thôi..nhưng thực sự với cái cách này....chẳng còn ý nghĩa gì nữa cả...
[8.5]
Vậy là đã sắp vào kỳ chuyên ngành đầu tiên rồi, cái kỳ mà đợi chờ nó 2 năm.... Thực sự là quyết tâm, rất rất quyết tâm.... Ban đầu dự định sẽ đặt mục tiêu 9.0 cho cả học kỳ...nhưng sau khi tham khảo ý kiến các anh chị, mình cảm thấy nên xác thực hơn và đặt cái mốc tối thiểu là 8.5...có lẽ là hợp lý và cũng không để mình bị quá sức và ngợp...
Vừa được xem điểm 1 số bạn bên khối Kinh Tế, thực sự shock toàn tập...mình không thể tin vào mắt mình được.... Và tự đặt câu hỏi,liệu 8.5 đã là cái gì chưa. Mình thực sự muốn bật lên, phải là 1 cái gì đó khác người...nếu đã cố gắng mà cũng chỉ như người ta, 1 phần đông thì liệu đấy đã phải là cố gắng???
Nhưng thực sự, mình lại càng shock hơn nữa khi biết được điểm của 1 vài anh chị bên SE.... không tin được vào mắt mình nữa....lại 1 lần nữa suy nghĩ ....SE và FSB hoàn toàn khác biệt..... Nên không thể so sánh hay đối chiều bất kỳ thứ gì...
Và cái cần thiết nhất vẫn là sự cố gắng và nỗ lực của chính bản thân để chứng tỏ mình.
Những kỳ đầu tiên  là những kỳ đơn giản hơn so với những kỳ sau đó...nên cần 1 sức bật, 1 lực đẩy............... Hãy tự tìm cho mình 1 điểm tựa, và từ đó bay lên! I can fly!
[18/3]
Đừng khóc nữa, em có biết em khóc như thế có người đau lòng lắm không?
Thực sự a rất rất xin lỗi vì đã không sớm nhận ra điều đó để bây h đẩy 2 đứa vào 1 tình cảnh khó xử ntn...đáng ra, a phải biết từ lúc đó....từ cái lúc a hạnh phúc nhất...1 hạnh phúc không trọn vẹn. Còn nhớ hôm đó không? Thật vui! Cả 2 ngồi hát karaoke online với nhau đến sáng. A hạnh phúc lắm..những cảm giác đầu tiên đã trở lại...và ngay lúc đó...ngay tại thời điểm đó....a muốn nói với em....nhưng đã không nói, và đáng ra a không nên nói ra mới đúng....cứ giấu kín trong lòng sẽ tốt hơn đúng không?
18/3 hạnh phúc đấy, nhưng nó không hề trọn vẹn khi đúng vào thời gian đấy......em có TY của riêng mình....1 điều mà đến h a mới biết....
Những lần đi chơi, những lần nói chuyện đã k giúp a nhận ra mà càng thêm lầm tưởng...sự lần tưởng của 1 kẻ mạnh mẽ ngốc nghếch..và cứ thế..cứ thế... 3 lần..và cả 3 lần thất bại đã khiến a sụp đổ hoàn toàn :)
Hôm nay người đó ngồi dưới a đấy, và cả ngày mai nữa, cả 1 ngày trời a đối viện với người đó...người trong trái tim em :) A biết làm gì đây? Có lẽ cứ coi như là bất cứ 1 ai đó khác......bình thường như 1 ai đó có được không?
Thực sự cái giây phút biết a chẳng là gì đấy, cái giây phút đó đau lắm....
NOTHING IN YOUR EYES.
[2h 15]
Còn hơn 2 h nữa là phải đi rùi....
1 chuyến đi xa, 1 chuyến đi đông có lẽ sẽ giúp mình thoải mái hơn. Cần đổi mới môi trường, đổi mới không khí...
Và hơn thế nữa, chuẩn bị cho 1 chuyến đi xa hơn, lâu hơn....và còn đông hơn nữa.....sẽ thực sự có 1 trải nghiệm....1 trải nghiệm để thực sự quên hình bóng em....Sẽ mất bao lâu để trả em về đúng vị trí của mình?
Anh đã nói, a rất công bằng khi chi tim ra 4 ngăn rất đều nhau...nhưng lại chẳng công bằng chút nào khi lại dành cho em hẳn 1 ngăn......
[...]
Muốn quên đi thật nhiều để chuẩn bị cho 1 kỳ học mới...1 kỳ học mà mình đã mong chờ từ rất rất lâu...

Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2011

Yêu đơn phương!

Trên đời này ... 
có 1 thứ tình cảm đau đớn nhất nhưng cũng vĩ đại nhất...
thứ tình cảm mà chỉ có thể cho đi mà không nhận lại đc... 
đó là tình yêu đơn phương ....


Còn gì đau đớn hơn việc tình yêu chẳng được đáp trả ...
Mình cứ cho đi còn người ta chẳng buồn nhận ...
Chẳng biết làm gì hết chỉ biết lặng lẽ ngắm nhìn cuộc sống của người ta như bao người bạn bình thường khác .. bởi biết rằng sẽ chẳng thay đổi đc vị trí đó ...


Có lúc lại tự lừa dối mình .. tự cho mình những ảo tưởng và hy vọng ....rằng người ta thích mình ... để rồi lại sụp đổ và thất vọng khi nhận ra người ta vô tâm quá ... có khi còn chẳng biết đến tình cảm của mình ...
Có đôi khi chỉ là 1 cái nhìn ... 1 câu hỏi quan tâm .. 1 vài cử chỉ biểu hiện ... mình cũng biến đó là cái phao để bấu víu vào khi sắp bị chìm vào biển tuyệt vọng ... để rồi 1 ngày nhận ra tất cả chỉ là ngộ nhận ... cái phao đó xẹp đi và chính nó nhấn chìm mình xuống ...


Có những khi muốn quen 1 người khác ... muốn yêu 1 người khác ... nhưng trong lòng lại cứ chần chừ chờ đợi ... cứ hy vọng rằng 1 ngày người ta nhận ra và đáp trả tình cảm của mình ... cứ chờ hoài ... đợi hoài dù biết rằng điều đó sẽ chẳng bao h xảy ra ...


Có khi trong lòng lại dấy lên sự ghen tuông ... khi thấy người ta quan tâm tới người khác ...nhắc nhiều tới người khác ... đùa cợt với người khác ...trong lòng lại lo lắng nếu người ta yêu người khác thì mình chẳng còn cơ hội ...

 Rồi lại những lúc xót xa khi thấy người ta đau đớn vì người khác ... căm thù tột đỉnh kẻ đã làm cho người ta tổn thương .....


 ...Rồi khi lòng tự nhủ phải quên người ta đi .. phải chôn vùi đi ... nhưng làm không có được .. từ trước tới nay có bao h con tim nghe lời của lí trí đâu ...cứ luyến tiếc mãi điều gì mà chính mình cũng chẳng xác định rõ ...


Cứ mỗi ngày những cảm xúc ... những hy vọng ... những thương yêu ... cứ giằng xé, dằng xé và xé nát con tim ....
Yêu đơn phương là cả 1 cuộc chiến đấu với chính bản thân mình ... 1 cuộc chiến không có người thắng ko có người thua ... chỉ biết 1 điều kết cục sẽ chắc chắn là đau đớn ...


Nhưng cũng lạ .... vì người ta có thể chịu đựng được tất cả những đau đớn dày vò đó ...
Biết là đớn đau những vẫn cứ xông vào ...
Cứ cho đi cho đi .. có khi mỗi ngày lại nhiều hơn ... dẫu biết sẽ chẳng được đáp trả ...
Có lẽ những kẻ yêu đơn phương là những kẻ ngốc mạnh mẽ nhất :)

Thứ Năm, 14 tháng 7, 2011

Khi nào anh sẽ hết yêu em? [Đó..không phải là tình yêu?]

Cô sợ hãi. Tại sao cô lại sợ hãi đến thế này? Tại sao cô lại phải sợ những yêu thương? Tại sao cô lại phải trốn tránh những yêu thương? Trong khi chính cô cũng đang khao khát yêu và được yêu. Trong khi chính cô cũng đang muốn mang yêu thương sưởi ấm cho trái tim giá lạnh của mình?
....

Cô không đẹp. Cô tự nhận thấy mình như vậy. Anh hiền lành và nhân hậu, giống như những nhân vật trong truyện cổ tích mà cô biết.
Cô không nổi bật. Cô chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường. Anh không quá xuất sắc, nhưng cũng đủ tháo vát để chiều theo những đòi hỏi đỏng đảnh của cô.
Cô không tham vọng. Tất cả những gì cô mơ ước là một cuộc sống bình dị và một tình yêu không nhiều sóng gió. Anh bình lặng, nhưng chiều chuộng cô.
Anh yêu cô thầm lặng.
Cô coi anh như một người anh trai - tin tưởng và gần gũi.
Anh - không một lời tán tỉnh ngọt ngào.
Cô - không một bí mật nào cô không nói cho anh. Từ chuyện “ Tức chết đi được đứa bạn em...” Đến chuyện “Bọn em chia tay cũng gần 1 năm rồi. Vậy mà đôi khi, vẫn chạnh lòng nhớ...” Trên trời dưới bể, không chuyện gì cô không kể anh nghe - trong trẻo và sinh động.
Anh giống như một chiếc máy thu âm - chỉ biết lắng nghe.
Cô giống như một đứa trẻ - chẳng bao giờ biết giấu giếm cảm xúc.


Anh chiều cô - giống như một người anh trai chiều em gái vậy. “ Em thích nghe nhạc à? Bài nào thế?” Vậy là ngày hôm sau, cô có ngay một chiếc CD chỉ toàn những bài hát cô thích. “ Em đang làm gì vậy? Ôi trời ơi, chừng ấy dữ liệu của bao nhiêu công ty, copy đến bao giờ cho hết?” Vậy là anh thức suốt đêm download cho cô toàn bộ website của cả Công ty chứng khoán ấy.
Cô nhõng nhẽo. Ừ thì anh nói cô trẻ con mà. Cô thích bắt bẻ anh cái này cái kia. Cô thích hỏi đủ thứ trên đời. Cô thích anh là người đầu tiên nghe cô kể về một ngày của cô. Cô gọi điện cho anh lúc nửa đêm chỉ để khóc rưng rức và nói: “Tự dưng dở hơi, mở cuốn nhật ký ra xem lại, rồi bỗng thấy nhớ người ấy da diết…”.
Cô cứ hồn nhiên đi bên cuộc đời anh, như một bản nhạc sôi nổi giữa cuộc sống vốn bình lặng của anh.
Anh cứ lặng lẽ đi bên cuộc đời cô, đau đớn chịu đựng những đớn đau của cô. Êm ái xoa dịu những vết thương của cô.
Rồi một ngày anh nói yêu cô - sau hai năm quen biết.
Cô choáng váng. Cái cảm giác ấy đúng là choáng váng. Vì cô chưa bao giờ nghĩ đến điều đó. Cô đặt tên cho cái tình cảm giữa anh và cô là Tình bạn. Có nhiều khi nó gắn bó hơn cả tình yêu, nó tin tưởng hơn cả tình yêu. Nhưng nó không phải là tình yêu. 
Anh chưa bao giờ tán tỉnh cô, cũng chưa bao giờ dành cho cô những lời ngọt ngào cả. Lúc nào cũng là anh lặng im lắng nghe cô nói hay có chăng chỉ là những cuộc tranh luận như trẻ con.
Biết rằng chỉ có tình bạn lớn lên thành tình yêu, chứ chẳng tình yêu nào mất đi lại giữ được tình bạn. Cô hiểu rằng tình bạn giữa anh và cô đang chênh vênh trên bờ vực thẳm.
Cô sợ hãi. Nỗi sợ mất anh ập đến như một cơn giông giữa ngày hè oi bức. Dồn dập và mạnh mẽ. Hình như cô chưa từng sợ mất ai - như sợ mất anh. Cô cuống cuồng tìm cách giữ anh, nhưng, tuyệt đối không phải là bằng cách yêu anh.
Biết rằng nếu yêu anh, cô sẽ hạnh phúc, nhưng trái tim bướng bỉnh của cô không đập chung nhịp với trái tim anh.
Sao anh lại như vậy? Sao anh lại mạo hiểm mang một tình bạn trong lành đến vậy để đánh đổi lấy một thứ tình cảm mơ hồ, một thứ tình cảm mà theo cô là không thể tồn tại mãi mãi, thứ tình cảm mà theo cô, nó sẽ phôi phai theo thời gian. Cô đã hỏi anh như vậy, và cô biết anh không thể trả lời. Chính cô cũng vậy mà. Cô nhớ anh, cô cần anh, cô gắn bó với anh, nhưng cô vẫn khăng khăng đó không phải là tình yêu. Chính cô cũng không giải thích nổi những xúc cảm của trái tim mình.
“Anh yêu em. Ngay từ lần gặp đầu tiên anh đã có những cảm xúc rất lạ…”
Chắc hẳn anh sẽ chẳng bao giờ dám thổ lộ với cô, nếu như không vô tình đọc được những vần thơ trong blog của cô, cô đoán vậy.

“Anh đã mất em - lẽ ra là được - Anh chẳng có em - lẽ ra có được
Bởi vì cần nói - với em một câu - Thì anh lại sợ - âm thầm nuốt trôi
Bởi vì cần đến - tìm em trước nhà - Thì anh lại sợ - đứng nhìn từ xa
Bởi vì cần hiểu - những lời lặng yên - Thì anh lại sợ - cái điều anh tin
Thế là hoa nở - khi mùa nở hoa - Thế là xuân đến - khi mùa đông qua
Và anh chẳng kịp - nói ra một lời - Và anh giữ lại - nỗi lòng chơi vơi ...”
“ Lẽ ra anh sẽ giữ những tâm sự này trong lòng mãi mãi. Thế nhưng nếu không nói cho em hiểu, anh cứ phải lừa dối bản thân mình. Đối mặt với em, anh không còn là anh nữa. Gặp em, nói chuyện với em không sao, nhưng cứ khi ra về là anh lại thấy tiếc nuối một cái gì đó...”
Những lời nói của anh cứ ám ảnh cô. Thức trắng mất một đêm. Sáng hôm sau cô dậy sớm, viết cho anh một lá thư - một lá thư thật dài. Cô nói nhiều thật nhiều, nhưng cuối cùng thì vẫn chỉ là “ Em cần một tình bạn hơn là một tình yêu”. Nhấn nút “ send” và cô nhủ bụng, có lẽ lá thư sẽ chấm dứt tất cả. Chấm dứt những ngày tháng vô tư giữa anh và cô, chấm dứt những cuộc điện thoại thâu đêm suốt sáng, chấm dứt những vụ cá độ mà lúc nào người thắng cũng là cô... Gục mặt xuống bàn, cô khóc nức nở. Khóc dữ dội như ngày cô chia tay mối tình đầu. Khi vết thương trong trái tim cô còn chưa lên da non, thì chính cô đã lại mang đến cho một người rất mực yêu thương cô một vết thương sâu hoắm.
Cô cần anh trong cuộc đời của cô. Nếu vắng anh, giống như căn nhà thiếu mất cánh cửa. Mùa đông gió lùa, chắc là cô sẽ lạnh lắm. Nhưng...ngàn lần vẫn không phải là tình yêu.

Buổi chiều, cô nhận được email của anh. Không tin vào mắt mình, cô vội vã mở ra xem.
“...Anh thực sự xin lỗi vì anh đã làm cho em buồn. Em yên tâm, anh cũng không hề muốn mất một người bạn như em. Nhưng để có thể nói chuyện với em vô tư như trước đây, thực ra là chưa bao giờ vô tư, chắc phải cần một thời gian để anh có thể rũ bỏ hết tình cảm anh dành cho em mà em không muốn kia...”
“...Em nói nếu yêu anh em sẽ được hạnh phúc, nhưng anh nghĩ em xứng đáng được hưởng hạnh phúc hơn thế nhiều. Em xứng đáng được yêu và yêu một người hơn anh rất nhiều...Thực ra nếu em yêu anh, anh cũng cảm thấy như thế là không công bằng với em...”
Sao anh lại nói như vậy? Sao anh lại tự hạ thấp mình như vậy khi chính cô mới là người cảm thấy không xứng đáng với anh, với những tình cảm chân thành và tha thiết của anh. Cô đã đem lại gì cho anh ngoài những khổ đau và tổn thương không gì bù đắp nổi? Cô đã đem lại gì cho anh ngoài những mệt mỏi và lo âu mỗi lần cô giận dỗi?
Nhưng cô lại thấy nhẹ lòng, nhẹ lòng bởi cô biết rằng, anh sẽ không làm gì để cô mất anh, nhẹ lòng bởi cô nghĩ rằng, cô sẽ mãi mãi có anh trong cuộc đời mình. Thật ích kỷ, nhưng cô thấy mình hạnh phúc.
Cô và anh lại tiếp tục những câu chuyện bất tận về cuộc sống. Nhưng hình như nó rụt rè hơn. Hình như nó bối rối hơn. Hình như không còn vô tư. Hình như không còn sôi nổi.
“ Anh...anh xin lỗi. Anh không thể nào rũ bỏ được những tình cảm anh dành cho em. Anh không thể nào từ bỏ được những hy vọng dù mong manh ấy...”
Và họ dừng lại. Dừng lại một tình yêu dở dang và một tình bạn không trọn vẹn.
Anh tiếp tục những tháng ngày cố gắng từ bỏ hình bóng cô trong trái tim mình.
Cô tiếp tục những tháng ngày nhớ anh da diết, nhưng...vẫn không phải là tình yêu.
Tình yêu bắt đầu từ nỗi nhớ, cô tin là như vậy. Nhưng tại sao nỗi nhớ của cô không thể là tình yêu?
Cô chờ đợi ngày anh quay trở lại. Rồi một ngày cô giật mình nhận ra. Cô mong anh nhiều hơn cả mong gặp lại người bạn trai cũ. Cô nhớ anh hơn bất cứ người con trai nào khác. Và...cô nhớ đến những kỷ niệm của cô và anh, hơn bất cứ những kỷ niệm ngọt ngào nào mà tình yêu đầu tiên mang lại. Nhưng...vẫn không phải là tình yêu.

Một tháng, hai tháng...Thời gian chầm chậm trôi. Có lẽ anh đã xoá tất cả những ký ức về cô, như lời anh nói. Chắc anh chẳng còn giữ số điện thoại của cô đâu nhỉ. Nickname cũng thế. Email cũng thế.
Ba tháng, bốn tháng...Liệu có bao giờ cô và anh vô tình gặp lại nhau không nhỉ?
Năm tháng, sáu tháng...Vẫn có những người con trai khác bước vào cuộc đời cô. Theo đuổi cô. Si mê cô. Có những người bỏ đi, có những người ở lại. Riêng anh vẫn luôn ở lại, dù chỉ là một góc nhỏ trong trái tim cô.
Bảy tháng...Anh nhắn tin cho cô. Vẫn là nhưng lời nói dịu dàng đó - quan tâm và san sẻ. Cũng không lâu lắm nhỉ - để trái tim anh có thể trở về với nhịp đập bình yên.
Cô vẫn ríu rít như chim sâu.
Anh vẫn êm đềm như khúc sông chảy chậm.
Sẽ là mãi mãi chứ nhỉ. Khi anh đã vượt qua những say đắm của tình yêu để giữ lấy những dịu dàng của tình bạn.
Cô tự nhắc mình phải quan tâm anh nhiều hơn, tốt với anh nhiều hơn, để cô thấy nhẹ lòng hơn trước những tổn thương cô đã mang đến cho anh.
Nhưng.
Hình như trong ánh mắt của anh vẫn còn những tia hy vọng.
Hình như trong nụ cười của anh vẫn thoảng nét xa xăm.
Hình như trong giọng nói của anh vẫn còn những ân cần.
Hình như trong mỗi tin nhắn của anh vẫn còn những si mê.
Cô sợ hãi. Tại sao cô lại sợ hãi đến thế này? Tại sao cô lại phải sợ những yêu thương? Tại sao cô lại phải trốn tránh những yêu thương? Trong khi chính cô cũng đang khao khát yêu và được yêu. Trong khi chính cô cũng đang muốn mang yêu thương sưởi ấm cho trái tim giá lạnh của mình?
Nếu đúng là anh vẫn còn yêu cô thì sao? Nếu một lần nữa cô lại khiến anh bị tổn thương thì sao?
...
Lập đông. Trời trở lạnh. Những cơn mưa phùn buốt giá. Một mình len lỏi giữa dòng người hối hả ngược xuôi.
Bất chợt, cô sững người trước một ánh nhìn thân quen. Anh đang đi ngược lại phía cô. Chỉ vài giây thôi nhưng cũng đủ khiến trái tim cô run lẩy bẩy.
Cũng đã mấy tháng rồi nhỉ, kể từ khi cô tránh mặt anh. Cũng giống như anh tự nhận những tổn thương về mình khi yêu cô đơn phương, cô tự nhận những khổ tâm về mình khi quyết định rời xa anh. Có lẽ chẳng bao giờ anh hiểu được, mãi mãi chẳng bao giờ anh hiểu được vì sao cô lại quyết liệt với anh như vậy.
“Một chàng nhím đã trót yêu thương một nàng cá.
Chàng khao khát một lần được ôm nàng cá vào lòng.
Để được nghe hơi ấm từ trái tim nàng toả ra.
Nhưng chàng biết, chàng chẳng bao giờ có thể lại gần nàng.
Chàng sợ những chiếc gai trên người chàng sẽ khiến nàng đau.
Trăn trở.
Chàng nghĩ ra một cách.
Chàng bứt dần những chiếc gai trên người mình.
Những vết thương đẫm máu.
Những vết thương đau thấu tận tim gan.
Tận tim gan chàng – và tận tim gan người yêu chàng.
Nhưng nàng cá không cách nào ngăn cản nổi ý định ngông cuồng của người yêu.
Nàng nài nỉ.
Nàng van lơn.
Nhưng chàng nhím vẫn không từ bỏ.
Đến một ngày, nàng cá quay lưng bỏ đi.
- Thượng đế ơi. Tại sao cô ấy lại bỏ con đi?
- Con đã bao giờ thấy Nhím và Cá yêu nhau chưa?
- Nhưng con yêu cô ấy thật lòng. Con nguyện chịu đau đớn để được ở bên cô ấy.
- Những đau đớn của con, con có nghĩ cô ấy còn đau đớn hơn con gấp trăm ngàn lần không?
- Cá có nước mắt không hả Thượng đế?
- Có. Nước mắt của cá lẫn vào trong nước.
- Vậy là con đã tự làm tổn thương mình, tự làm tổn thương người mình yêu?
- Phải. Cô ấy phải ra đi để giải thoát cho con và cho chính cô ấy. Tình yêu đôi khi đơn giản chỉ là biết học cách từ bỏ thôi con ạ.”
Câu chuyện đã ám ảnh cô suốt bao nhiêu ngày tháng.
Có lẽ là như vậy. Có lẽ cô và anh, đều phải học cách từ bỏ. Từ bỏ những yêu thương, từ bỏ những ích kỷ, để không bao giờ làm tổn thương chính người mình yêu thương.
Cô phóng xe thật nhanh, như sợ anh sẽ quay xe đuổi theo mình. Mưa. Lạnh. Những giọt mưa nhỏ nhoi sao có vị mằn mặn như nước mắt của cô.
Nếu anh không yêu cô. Nếu anh không yêu cô thì hẳn giờ cô đã vẫy chào anh. Nếu anh không yêu cô thì hẳn những tháng ngày vô tư sẽ là mãi mãi.
Đoạn đường về nhà đã rất gần. Mà những ý nghĩ vẫn mãi miên man, miên man.
Có tiếng chuông tin nhắn.
Tin nhắn của một người - một người cô lưu tên trong danh bạ - một cái tên rất dài : “Khi nào anh sẽ hết yêu em? ”.

Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2011

Anh sẽ yêu, nếu có cơ hội :)

Bạn sẽ vẫn yêu, nếu có cơ hội chứ?
Anh cũng không còn nhớ ai đã nói với mình như vậy? Nhưng anh chắc một điều, người đó đã đúng. Mỗi buổi sáng, khi anh thức dậy và bước ra đường, anh có thể đi sang phải, đi sang trái, hay đi thẳng. Cũng như đứng trước mọi khó khăn, ta đều có cách giải quyết, vấn đề là ở chỗ, ta sẽ chọn cách giải quyết nào? Và quan trọng hơn, là đừng bao giờ hối hận với cách giải quyết của mình. Vì, đó là cuộc sống.
Anh đã từng có những lựa chọn của mình, và đã từng thốt lên rằng: “Giá mà... mình sẽ...” Đó là khi chúng ta chia tay, và anh hối tiếc về lựa chọn của mình. Vì anh biết mình đã sai khi nói lời chia tay. Anh đã từng rất nuối tiếc, cho đến khi nhanh chóng nhận ra rằng, mọi thứ đã qua sẽ không bao giờ có thể thay đổi được. Bởi vì một điều chắc chắn, thời gian là thứ không bao giờ có thể quay trở lại. Anh đã lựa chọn, và dù đúng, dù sai, anh vẫn phải chấp nhận lựa chọn của mình. Vì đó là cuộc sống.
 
Ảnh minh họa
Dù chỉ còn một mình sau cuộc tình cũ...
Để anh kể em nghe câu chuyện về cậu bạn thân. Đó là vào khoảng thời gian cách đây khá lâu, cậu ấy đã yêu một người con gái. Cô ấy không thật sự quá xinh đẹp, nhưng đáng yêu và vui tươi. Cô có một tính cách mà anh chàng thường tìm kiếm, luôn lo lắng, chia sẻ và chu đáo với mọi người. Họ đến với nhau, một cách hoàn toàn tự nhiên. Nhưng rồi họ nhận ra rằng, cuộc tình của họ sẽ chẳng bao giờ đi tới đích cả. Bởi cả hai có những chướng ngại, mà vì một vài lý do nào đó, họ sẽ không thể vượt qua.
Cuộc sống mà – Cậu ấy đã nói vậy khi anh hỏi thăm - Đôi khi có những chuyện mà mình bắt buộc phải lựa chọn, dù đó là những điều mình không muốn.
Thế là hai người chia tay. Dù cậu ấy rất buồn, nhưng vẫn không bao giờ hối hận vì đã yêu người con gái đó, một cách hoàn toàn vô điều kiện, cứ như thể, cậu ấy chưa từng biết yêu ai ngoài cô ấy. Cậu ấy rất buồn nhưng không hờn giận bất cứ điều gì, bởi đó là điều mà cậu ấy đã lựa chọn, và điều đó tốt hơn cho cả hai. “Như cây Xương Rồng vẫn xanh cho dù giữa sa mạc nắng cháy” – Cậu ấy kết luận.
Anh đã từng rất khâm phục tình yêu của họ, bởi đôi khi anh đã không dám lựa chọn những điều mà anh nghĩ rằng SẼ KHÔNG có lợi cho mình. Anh đã không dám lựa chọn những điều mà anh nghĩ rằng mình CÓ THỂ sai, rằng một ngày nào đó anh SẼ PHẢI hối tiếc. Nhưng anh đã không biết, mọi lựa chọn đều có giá của nó. Mọi con đường đều dẫn tới đích, nhưng ta sẽ chọn con đường nào?
Thì cũng hãy cứ yêu em nhé.
- Cậu sẽ vẫn yêu, nếu có cơ hội chứ? - Anh đã từng hỏi cậu ấy như vậy.
- Tất nhiên – Cậu ấy trả lời - Cuộc sống vẫn luôn tiến về phía trước mà, tớ đã có những lựa chọn, có thể không đúng, nhưng đó là lựa chọn của tớ. Cuộc sống là một chuỗi những lựa chọn, có thể tớ đã lựa chọn sai, nhưng rồi tớ sẽ có những lựa chọn đúng. Điều quan trọng là tớ dám lựa chọn, và bằng lòng với lựa chọn của mình. Tình yêu không thành là một bất hạnh, nhưng không dám yêu ai lại còn bất hạnh hơn.
Bây giờ thì anh đã nhớ ra người nói với mình câu nói đó, và anh đã biết rằng mình nên biết lựa chọn và đừng hối hận về lựa chọn của mình, vì đó là cuộc sống. Cứ lựa chọn, khi cuộc sống còn cho ta cơ hội.
Và vì thế, anh viết những dòng này cho em. Không phải để xin lỗi, không phải để nuối tiếc, không phải để giãi bày hay giải thích. Chỉ là muốn nói với em rằng: "Hãy cứ yêu, cứ lựa chọn, đừng có lo sợ, rụt rè hay hối hận..."
  • Gửi từ email Giun Meotom - meotomgiun@
Ảnh minh họa

Để tiếp nối chương trình mời bạn đến với câu chuyện Đừng đánh mất đi hạnh phúc thực sự của mình của tác giả Tíc Thí. Đôi khi trong cuộc sống bạn không biết trân trọng những yêu thương hiện tại để rồi khi mất đi bạn mới nhận ra đâu là hạnh phúc thực sự. Mời bạn lắng nghe vả chia sẻ
Đừng đánh mất đi hạnh phúc thực sự của mình!

- Anh không có gì để nói với em à? – Huyền quay người lại nhìn sâu vào đôi mắt nâu ấy.
Rồi nhìn đôi mắt ấy cụp xuống buông một chữ “Không”
Sáng nay, Huyền trang điểm rất kĩ và đậm, cô ngồi trước bàn trang điểm của mẹ mình gần 2 tiếng đồng hồ chỉ để đắp lên mặt mình thật nhiều thứ mĩ phẩm, son môi cô cũng cố tình chọn màu đỏ tươi, cẩn thận bôi đi bôi lại, đôi mắt của cô bình thường đã đẹp bởi hàng mi dài cong vút, giờ cũng được cô make up đậm hơn. Bộ đồ hôm nay cô chọn cũng cùng style với khuôn mặt đã trang điểm của cô, một chiếc váy đen sành điệu để lộ đôi vai trần quyến rũ. Nhìn mình trong người cô nở một nụ cười buồn.
Đến chỗ hẹn thì Hùng đã ngồi chờ cô bên ly café đen - như mọi lần. Cô bước vào và phớt lờ đi cái nhìn thoáng chút ngạc nhiên của Hùng. Huyền ngồi xuống và lập tức một ly cafe được đặt xuống.
Hai người họ ngồi lặng nhìn hai ly café hồi lâu, rồi Hùng lên tiếng.
-Em vẫn chẳng thay đổi gì nhỉ? – nói ra câu đấy nhưng trong lòng Hùng lại là một thứ cảm giác xa lạ trái ngược hẳn.
-Anh thấy thế à? – Vẫn tính cách ấy, Huyền vẫn trả lời câu hỏi bằng một câu hỏi khác.

Ảnh minh họa
Cuộc gặp gỡ lại rơi vào im lặng, Huyền đứng dậy ra về.
Câu trả lời “không” ấy không có gì đáng ngạc nhiên, Huyền biết anh sẽ trả lời như thế, nhưng hai dòng nước mắt nóng hổi đang chảy ra từ đôi mắt được trang điểm kĩ thì Huyền không thể kìm nén nổi.
Hai người đấy, họ xa nhau một năm trời. Tình yêu của họ bắt đầu vào mùa xuân, chỉ ở bên nhau được 4 ngày thì Hùng đi xa cùng với những hứa hẹn, những kỉ niệm ngọt ngào mà cả hai ngỡ rằng tình yêu sẽ mãi mãi, rằng khi gặp lại nhau họ sẽ vỡ òa trong hạnh phúc. Thời gian đầu họ vẫn liên lạc với nhau, nồng nàn và ấm áp là những cảm xúc đầy ắp trong lòng Huyền mỗi sáng thức dậy. Rồi họ liên lạc thưa dần, không ai nói với ai, Huyền nghĩ đối phương bận rộn. Huyền đã suy nghĩ, đã khóc rất nhiều, những ngờ ngợ nghi ngờ không nói ra, tình yêu mà cô kì vọng giờ rơi vào im lặng. Cô thấy mình cứ rơi, rơi dần vào sự cô đơn và thất vọng. Anh đã không còn là anh nữa rồi – Tình yêu trong xa cách, không trách được. Huyền đã nghĩ vậy và buông tay. Để cho sự im lặng tồn tại.
Hùng ngồi lại quán mãi đến giờ quán đóng cửa, trong đầu anh chạy dài những nghĩ suy, lòng anh ngổn ngang. Trước khi thực hiện cái hẹn này anh đã mong chờ rất nhiều, anh đã tự hứa sẽ nói lời xin lỗi vì quãng thời gian lặng im vô lý của mình trong tình yêu với Huyền. Nhưng trước mặt anh là một Huyền khác hẳn, cô đẹp nhưng không đẹp bằng Huyền của anh, một Huyền tinh tế, sâu sắc và giản dị. Ngạc nhiên rồi đến những cảm xúc lạ lẫm, anh tự nhủ Huyền đã thay đổi. Anh nuốt hết những lời đáng lẽ ra sẽ nói vào trong, im lặng bất lực nhìn Huyền quay đi.
- Tại sao mày phải làm vậy hả Huyền? Trang điểm, ăn mặc sành điệu, đây đâu phải là mày. Mày cố tình đúng không, cố tình làm thế để Hùng rời xa mày, đúng không? – Lan lay mạnh cô gái đang ngồi như hóa đá trước mặt.
Nước mắt cứ rơi, rơi mãi, giờ đây Huyền chỉ biết làm thế. Huyền đã mất anh, mất anh thật rồi.
Hùng trở về khách sạn, sắp xếp đồ đạc ra sân bay.
-Anh về rồi à? – Tuyến hỏi chồng mình khi nhìn thấy cánh cửa được mở ra.
-Ừ, em còn mệt không?
-Em đỡ hơn rồi. – Tuyến gắng gượng ngồi tựa vào thành dường.
-Em nằm nghỉ đi, đừng cử động nhiều.
-Vâng ạ.
Hùng trở về với ngôi nhà của anh, với Tuyến mà trong lòng vẫn mang hình ảnh của Huyền.
Ảnh minh họa
Tuyến và Hùng là bạn thân từ bé, vẫn được gia đình và bạn bè gọi là thanh mai trúc mã. Hùng coi Tuyến là một người em gái, luôn sẻ chia quan tâm, anh chẳng giấu Tuyến điều gì. Tuyến yêu Hùng, một tình yêu thầm kín, vẫn luôn tin vào điều ngược lại vì bên cạnh Hùng không có người con gái nào – ngoài cô. Một năm về trước, Tuyến đã không còn nghĩ như vậy nữa sau khi bắt gặp một bức ảnh của Hùng và Huyền vào cái ngày đầu tiên Hùng trở về. Tuyến đau khổ rồi tự trách bản thân để tuột mất cơ hội khi không nói cho anh biết về tình cảm của mình. Cô không muốn đánh mất anh, nhưng cô là người hiểu Hùng nhất, cô biết không gì có thể thay đổi tình yêu của anh. Ngay lúc đây, đứng ở ranh giới mong manh của sự ích kỉ, Tuyến đã giữ Hùng cho riêng mình bằng sự thương cảm bằng trách nhiệm. Tuyến dựng lên một câu chuyện, ở đó, tình cảm là điều duy nhất chân thành. Cô nói rằng mình sắp chết, rằng đã yêu anh tha thiết, rằng chỉ mong ở bên cạnh anh đến giây phút cuối đời. Hùng đã không thể chối từ nguyện vọng cuối cùng của Tuyến. Anh không liên lạc với Huyền thường xuyên và cũng không biết phải nói với Huyền thế nào, anh sợ rằng Tuyến biết cô ấy sẽ buồn, bệnh sẽ thêm nặng. Một ngày đầu hè, anh và Tuyến làm đám cưới.
Anh chuyên tâm vào việc chăm sóc Tuyến, nhưng đã một năm, anh không chịu đựng nổi tình cảm vẫn dành cho Huyền ngày một lớn hơn trong anh. Anh quay trở lại nơi ấy, định sẽ gặp và giải thích, anh tin Huyền sẽ cảm thông, sẽ hiểu cho anh.
Nhưng tất cả đã không thể trở lại được nữa rồi. – Gục mặt xuống bàn, Hùng nói với chính mình.
- Anh ấy đã trở về, cảm ơn em. Chị xin lỗi. – Tuyến bỏ máy điện thoại xuống ôm mặt khóc. Cô thấy mình xấu xa, cô đã tước đi hạnh phúc của một người con gái.
Tuyến đã nhận ra ý định của Hùng ngày anh vội vã đi công tác đúng nơi đấy – nơi Hùng gặp Huyền. Tuyến gọi cho Huyền, kể cho cô nghe về tình yêu cô dành cho Hùng một cách chân thành nhất, kể về những kỉ niệm ấu thơ đẹp đẽ. “Anh ấy là cuộc sống của chị. Chị hứa với em, chỉ một năm nữa thôi.”
Một năm trôi qua thật nhanh, Tuyến nhìn ra cửa sổ ngập nắng. Hai năm qua, Hùng đã làm tròn bổn phận một người chồng, cô đã sống trong thứ hạnh phúc, dù chẳng trọn vẹn, nhưng là quá đủ với cô. Tuyến đã hiểu rằng đến lúc trả Hùng về với tình yêu đích thực của anh – người con gái mà anh vẫn ôm ấp trong lòng, anh vẫn thầm gọi tên mỗi đêm, vẫn giữ ảnh trong ví. Cô chọn cách ra đi cùng với những hồi ức đẹp nhất, đơn li hôn đặt trên bàn ăn – nơi cô đã nấu cho Hùng những món ăn ngon nhất, cùng với bức thư thú nhận tất cả những bí mật.
Đọc xong bức thư, Hùng ngỡ ngàng, anh đi tìm Huyền. Huyền gặp Hùng với con người vốn có của mình, một Huyền của 2 năm về trước. Hùng ôm lấy Huyền, lâu…rất lâu. Huyền rời ra khỏi vòng tay của Hùng mà nước mắt nghẹn ngào. Cô thấy ngực mình như muốn nổ tung, nỗi nhớ, yêu thương vỡ òa theo từng tiếng nấc. Hùng đứng lặng nhìn ngắm người con gái anh yêu. “Xin lỗi em…” – Huyền đặt một ngón tay lên môi Hùng – “Đừng nói gì nữa!” Khoảnh khắc này, Huyền hạnh phúc. – Huyền tự nhủ sẽ giữ thật chặt, sẽ không lạc mất nhau nữa.
Ba tháng sau…
-Sao em vô lý như thế, đồ đạc như thế cứ để thế đi, trước đây Tuyến đã…- Hùng nổi giận khi nhận ra căn nhà bị thay đổi, bộ salon cũ được thay, bộ rèm nữa.
-Anh à! – Huyền như muốn nói điều gì đó mà không thể. Có điều gì đó không đúng phải không anh?
-Anh… không biết nữa.
-Chia tay anh nhé! –Huyền gắng cười, nói ra như thể vừa trút ra một điều gì đó rất nặng đang đè lên ngực trái của cô.
-Vì sao?
-Anh không thuộc về em nữa rồi…
-Em đừng suy nghĩ linh tinh nữa. Anh yêu em, vẫn luôn thế.
-Chị ấy vẫn luôn ở đây.
-Anh…xin lỗi.
Huyền chạy đi, không muốn để cho anh nhìn thấy cô khóc. Ba tháng ở bên anh, cô những tưởng cô sẽ hạnh phúc. Nhưng không phải, giữa cô và anh đã có một khoảng cách. Thi thoảng trong những lúc nói chuyện vui vẻ, Hùng lại vô tình nhắc đến Tuyến, Tuyến thích ngắm mưa giống em, Tuyến vẫn hay trang trí nhà bằng hoa sen thế này này,… Những lúc hai người lạc nhịp, cố gắng hiểu, nhưng không thể hiểu cho nhau, Huyền nhận ra, trong trái tim anh đã không còn tồn tại tình yêu với cô nữa rồi, đã mất từ lâu rồi.
Hùng – vẫn là người bị bỏ lại như ngày nào, anh đã đánh mất hai người phụ nữ yêu anh nhất. Khi bên cạnh Tuyến, anh hoài ước về Huyền, khi có được Huyền anh đã không thể quen với sự thiếu vắng của Tuyến.
Cuộc sống không phải những trang tiểu thuyết lãng mạn, đôi khi vì quá lý tưởng hóa tình yêu mà chúng ta đánh mất đi hạnh phúc thật sự.

Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011

Anh đã tìm được cách quên em...


Một câu chuyện có thật với niềm đau của hiện tại và ám ảnh của quá khứ. Tặng những trái tim vẫn son sắc thủy chung với một người dù thế nào đi nữa.
Viết cho Ngỗng pro – chúc anh sớm tìm được hạnh phúc.
Ngân
Một ngày mưa... chuông điện thoại reo bài Vertu như mọi khi. Màn hình hiện lên dòng chữ: "Ngân bờm is calling".
- Ừm... sao em?
- Anh ơi, mưa rồi.
- Ừ... mưa... ngủ thôi.
- Thôi, đừng ngủ mà anh.
- Nghe lời em vậy, dậy thôi, làm vài ván dota nào.
- Em ghét anh rồi.
- Thế em muốn sao nào?
- Cafe đi anh.
- Lại cafe. Uống cafe nổi mụn. Xấu gái ma nó thèm yêu.
- Chả cần nhá. Có đi không đây?
- Roài... Haizzz... Đợi anh năm phút.
- Nhanh thế. Anh nhớ đánh răng rửa mặt và đừng có mặc quần đùi đó. Lemount nhé anh.
- Sao em biết? Hehe. Thế thì 30 phút, em cứ ra trước, gọi anh bạc sỉu.
Một tiếng sau....
- Sao anh đến trễ thế? Tắc đường à?
- Không, anh lạc đường.
- Điêu, lại dota chứ gì? Suốt ngày game.
- Thôi, anh xin lỗi mà. Hì hì. Em gọi anh có việc gì không?
- Không, rảnh thì gọi thôi, anh cũng rảnh mà.
Nửa tiếng sau....
- Anh phải về thôi. Buồn ngủ quá.
- Từ từ đã, em bảo chuyện này.
- Nhanh nào. Anh buồn ngủ lắm rồi. Lại phải về sửa laptop cho cái Phương nữa.
- Em... yêu anh.
- Cái gì? Em khùng à? Một tuần nữa mới đến cá tháng 4 nhé!
- Em nói thật. Em không thích làm em gái anh... Mình yêu nhau đi anh!
- Em khùng thật rồi, anh về đây.
***
Tối hôm đó.
- Buzz!!!
- ?
- Em xin lỗi
- Về chuyện gì ?
- Chuyện sáng nay... đừng giận nhé.. .em nói linh tinh mà.
- Được rồi, nhưng không nhắc lại chuyện này nữa nhé ...
- Rồi mà.
- Hứa đi.
- Em hứa, anh rách việc quá.
- Ơ, em là người xin lỗi đấy nhé. Mà thằng Tùng dạo này sao?
...
1 tuần sau, 1/4. 14 giờ 32 ."Tùng is calling"
- A lô. Sao mày?
- Ngân bị tai nạn giao thông, nhanh ra bệnh viện X đi.
- Mày định lừa ai hả thằng kia?
- Mày điên à? Tao lừa mày làm gì.
- Gì thế? Thế có chuyện gì? – Tôi bắt đầu hoảng
- Ngân bị tai nạn, đến bệnh viện X đi, khoa cấp cứu ... đến gọi tao ra đón.
- Cái gì thế? Mày khùng à? Nói đùa thì đừng có lôi truyện này ra. Tao *** đùa đâu – Tôi tức lên, văng tục.
- Tao đùa gì chuyện này. Không tin cứ đến đây. Tao nói dối thì nhảy từ tầng hai xuống chết ngay bây giờ. Nhanh.
- Được rồi? Tao tới ngay.
Tôi hoảng loạn thực sự. Ngồi trên taxi tôi rủa thầm thằng Tùng: “Cứ cho là cá tháng 4 đi. Nhưng nếu mày dám lừa tao, tao sẽ giết mày! Tao thề đấy!”. Tôi bấm loạn số Ngân. "Calling Ngân bờm".
Không liên lạc được...
***
"Ngân mất rồi mày ạ".
“Ngân à, em vẫn thế, có khi còn xinh hơn. Em trắng ra rồi nhé, trắng như em muốn rồi, em cười đi anh xem nào. Anh tưởng em không thích ngủ giống anh cơ mà, cuộc sống có nhiều điều vui, ngủ gì mà lắm thế em, dậy đi! Em thích hoa ly vì nó đẹp đúng không? Anh ghét nó lắm, vì nó hắc. Thế bây giờ cắm một bình hoa ly nhé, anh ngồi nhỏ hết nhuỵ hoa ra là được mà, đúng không em? Hay anh để một bông hoa ly vào tay em nhé, tay em lạnh quá, em chả bảo tay anh lạnh, sao giờ tay em còn lạnh hơn kìa?
Anh đi tiễn em nhé Ngân .... Người ta để em vào một cái hòm đen sì .... em nói em thích màu xanh, sao không có cái hòm nào màu xanh nhỉ? Người ta thả em xuống rồi. Anh không thấy em nữa rồi.
Anh trồng ở đây một cây bạch đàn nhé, nó sẽ thay anh ở bên cạnh em.
Mỗi năm anh sẽ đến thăm em một lần, anh hứa đó!!!”
...
Thấm thoắt, ba năm rồi em nhỉ. Bố mẹ em vẫn khoẻ, bác trai dạo này cai được thuốc lá rồi nhé, nhưng mà anh thì lại bị dính rồi... Nhưng chắc không nghiện đâu. Nếu anh nói, anh đang cố quên em, em vui hay buồn? Bạn anh, đứa nào cũng bảo anh quên đi, vì em muốn thế mà, nhưng mà chúng nó có là em đâu mà biết, đúng không?
Cây bạch đàn lớn lắm rồi em ạ. Và xanh tốt nữa. Em có thấy không? Anh đã không giữ lời hứa với em là mỗi năm tới thăm em một lần. Anh đến nhiều đến nỗi anh cũng không nhớ nổi nữa. Và em biết không, Trâm không chịu nổi điều này.


Trâm
Trâm là bạn đại học của Phương. Vậy là cô ấy bằng tuổi em đấy nhỉ? Em vẫn còn nhớ Phương chứ Ngân? Hai đứa là bạn thân cấp 3 cơ mà. Cũng nhờ Phương mà anh quen em, rồi lại nhờ Phương mà anh quen Trâm. Nó luôn nói với anh nó là “đệ nhất mai mối” cho ông anh trai dở dở ương ương này. Ừ, cũng đúng, em nhỉ!
Phương nó lo cho anh lắm. Nó thương em. Ngày tiễn em đi nó khóc ngất bên cạnh bác gái. Thương em, nó lại càng lo cho anh. Nó sợ anh trầm cảm. Và cũng đúng thế thật. Anh như một gã điên luôn bị ám ảnh và ân hận vì buổi sáng hôm đó, anh đã cư xử như một thằng ngốc với em. Anh hận mình. Anh dày vò bản thân trong những đêm vắng, bên ly cafe đen đắng ngắt. Anh chợt nhận ra anh yêu em, nhưng muộn quá rồi. Em chưa thấy anh khóc bao giờ đúng không Ngân. Em nghĩ anh mạnh mẽ đúng không? Vậy mà vì em, anh trở nên yếu đuối vậy đó. Anh cứ giữ mình trong trạng thái như vậy, cho tới ngày Trâm len lỏi qua cánh cửa trái tim mở hé, bước vào cuộc đời anh...
Trâm không rắc rối như em đâu Ngân ạ. Cô ấy dịu dàng, điềm đạm nhưng không kém phần đáng yêu đâu nhé. Và nhất là, cô ấy chẳng làm anh đau khổ như em. Trâm kiên nhẫn mở cửa trái tim anh, từng chút, từng chút một. Cô ấy kéo anh ra ánh sáng, kéo anh ra khỏi những hoài niệm về em, kéo anh ra khỏi quá khứ đau buồn, mặc cho ban đầu anh không thèm quan tâm và đoái hoài đến. Thế mà Trâm vẫn kiên trì, kiên trì đến mức đến một ngày anh đã cảm thấy thèm được nghe cô ấy lảm nhảm bên cạnh như đã làm những ngày trước đó mà anh không để ý đến.
Lần đầu tiên anh có cảm giác đó. Hơn hai năm, kể từ ngày em ra đi...
***
Sáng chủ nhật. Mưa. Trâm hẹn anh đi cafe...
....
- Em yêu anh.
- ...
- Dù anh có trả lời hay không, có đồng ý hay không, em vẫn yêu anh.
- Anh xin lỗi.
- Em sẽ chờ cho đến khi anh quên hẳn Ngân, được chứ? Những ngày đó em sẽ ở bên cạnh anh, được chứ?
Và cô ấy khóc, Ngân ạ. Trâm đang khóc trước mặt anh. Anh bối rối lắm em biết không? Em đã khóc trước mặt anh bao giờ đâu. Anh cảm thấy mình thật quá đáng. Và em biết không, anh gật đầu. Anh đồng ý ở bên cô ấy...
Ngân à, làm như vậy là xấu đúng không? Như vậy là có lỗi với em đúng không?
Càng gần Trâm, anh càng cảm thấy cô ấy là một cô gái rất tốt. Cô ấy có một tâm hồn trong trẻo và ngây thơ, giống như em vậy. Trâm không cấm anh chơi dota như em đâu, nhưng nếu đã hẹn thì nhất định không được trễ. Cô ấy khó tính hơn em nhiều. Nhưng chẳng biết từ bao giờ, anh không thấy khó chịu vì cô ấy nữa. Anh thường xuyên đến thăm em, hầu như là một mình, thỉnh thoảng tới cùng Trâm. Anh kể với Trâm về em, kể nhiều lắm. Kể về tính cách của em, mà toàn là tính xấu thôi. Em xấu lắm. Em dợm bước vào trái tim anh rồi ra đi mà không thèm biết anh sống thế nào. Và, Ngân ạ, anh vẫn không quên được em, kể cả khi có Trâm bên cạnh...
...
- Anh à, hôm nay mình gặp nhau được không?
- Hôm nay anh bận rồi. Mai em nhé!
- Không được, phải hôm nay cơ.
- Vậy thì không được rồi. Hôm nay anh không về sớm được.
- Anh bận gì vậy?
- Ừm. Anh bận tí việc.
- Thăm Ngân à?
- Ừ.
- Mai đi không được sao? Mai em đi cùng anh.
- Thôi, anh đi một mình cũng được. Vậy em nhé, tối anh gọi lại cho em.
Trâm vậy đấy em ạ. Cô ấy không muốn anh gặp em. Cô ấy muốn anh nhanh quên em. Anh không trách Trâm. Trâm là một cô gái nhân hậu. Cô ấy muốn anh quên em để anh không phải khổ tâm nữa. Nhưng Ngân à, hôm ấy là kỉ niệm 6 năm ngày anh gặp em ở bậc cầu thang thứ 9 của nhà anh, em còn nhớ không? Hôm đó anh đang ngủ trưa thì nghe tiếng nói chuyện chanh chua của con bé nào đấy mà không phải cái Phương nhà anh. Tiếng nói cười làm anh không thể ngủ được. Vậy là đẩy cửa phòng bước xuống cầu thang...
- “Cầu thang nhà cậu có mấy bậc?
- Tớ chịu thôi, ai mà biết.
- Tớ đếm nhé. 1, 2, 3... Tớ rất thích đếm bậc cầu thang. 6, 7... Đi đâu tớ cũng đếm. 8, 9... Ơ, em chào anh ạ.”
Ngân, hôm ấy là ngày đầu tiên mình gặp nhau đấy. Làm sao ngày kỉ niệm thế này mà anh lại không ở bên em được. Anh đã mua hoa ly cho em nhé, ngồi bên em đến tận tối cơ. Em cũng thấy đúng không? Nhưng tối đó anh về nhà thì thấy Phương chạy ra:
- Anh đi đâu mà giờ mới về? Gặp Trâm chưa?
- Ừm, có việc. Lát anh gọi cho Trâm.
- Anh có làm sao không đấy? Hôm nay là sinh nhật Trâm. Nó đã rất mong anh. Đồ hâm. Ôi, em biết làm gì với anh bây giờ hả giời!!!
Anh gọi cho Trâm. Nhưng cô ấy không cầm máy. Anh nhắn tin cũng không trả lời. Cô ấy giận anh lắm thì phải? Anh đã đến nhà cô ấy lúc nửa đêm, nhưng cô ấy không ra. Anh nhắn tin cho Trâm và đứng chờ. Anh muốn xin lỗi cô ấy, làm như vậy là đúng, em nhỉ?
00h30’
Đèn sáng, cửa mở. Trâm bước ra, mặt vẫn nguyên lớp make up chưa kịp xóa.
- Anh xin lỗi. Anh không biết hôm nay là sinh nhật em.
- ...
- Chúc mừng sinh nhật em.
- Trễ quá rồi. Đã hơn 12h đêm. Qua sinh nhật em rồi.
- Em không nói là sinh nhật em nên...
- Vậy là em không nói nên anh không để ý chứ gì? Em là gì của anh? Anh ác lắm. Anh về đi, em không muốn nhìn thấy anh nữa. Người yêu là vậy sao?
- ....
- Em ghét Ngân. Cô ấy chết rồi nhưng vẫn có được trái tim anh. Còn em, cố gắng thế nào cũng vô ích.
- Em đừng nói vậy. Ngân không có lỗi gì hết. Lỗi là ở anh. Anh....
- Chúng mình chia tay thôi. Anh hãy cứ ôm hình bóng Ngân đi. Em từ bỏ.
***
Tôi và ám ảnh của quá khứ
- Luân – Một giọng nói dịu nhẹ vang lên bên tai tôi
- Ngân, em làm gì ở đây? Em chết rồi cơ mà – Tôi bàng hoàng, dụi mắt.
- Ừ, nhưng em vẫn luôn dõi theo anh, ngốc ạ.
- Anh nhớ em lắm.
- Em cũng vậy. Nhưng có người cũng rất nhớ anh.
- Ai cơ?
- Cô ấy xinh, anh nhỉ?
- Trâm à? Ừ. Nhưng cô ấy ghét anh rồi.
- Không phải đâu, cô ấy vẫn yêu anh nhiều lắm. Chỉ là anh ngốc không nhận thấy điều đó thôi.
- ...
- Anh đến với Trâm đi nhé. Cô ấy vẫn chờ anh.
- Còn em?
- Em là quá khứ, Trâm là hiện tại và tương lai của anh. Anh cần phải biết nên giữ gì, và bỏ gì chứ.
- Nhưng Trâm không thích em, cô ấy không muốn anh gặp em, em không buồn sao?
- Phương không nói với anh về tâm lý con gái à? Cái đó người ta gọi là ghen. Vì yêu anh nên Trâm mới ghen, anh phải cảm thấy hạnh phúc vì điều đó chứ.
- Nhưng anh...anh cũng yêu em, Ngân. Anh không quên em được. Sao hôm đó em không khóc hả Ngân, nếu em khóc giống như Trâm, có lẽ, anh đã không quay đi như thế.
Ngân mỉm cười:
- Anh ngốc lắm. Đó chính là điều khác biệt giữa bọn em. Cũng có thể, em đã không dũng cảm để níu kéo anh như Trâm.
- ....
- Giờ thì nói em nghe, anh yêu Trâm rồi, đúng không?
- Anh...
- Anh có buồn khi chia tay với cô ấy không?
- Thực ra...
- Nhìn xem trên người anh bây giờ là gì? Bức ảnh của hai người, đẹp lắm anh ạ. Tối qua anh ôm nó ngắm nghía rồi ngủ quên lúc nào không biết đấy. Anh nhớ Trâm lắm, đúng không?
- Ngân, đừng hỏi anh nữa. Anh đau đầu lắm.
- Được rồi. Vậy là em đã có câu trả lời. Luân, nghe em nói này. Anh đừng dằn vặt mình vì cái chết của em. Có chăng, đó là do số phận. Em không trách anh đâu. Dũng cảm lên anh. Trâm là một cô gái hoàn hảo. Và hơn hết, cô ấy yêu anh. Em vẫn luôn mong anh hạnh phúc.
- Ngân, nhưng anh...
- Còn em, anh hãy giữ hình bóng em trong tim có lẽ tốt hơn. Đừng nhớ em quá như bây giờ, em vẫn ở bên anh mà, người ta chỉ thật sự chết khi bị lãng quên thôi...
- Vậy anh phải làm gì?
- Đến với Trâm, anh nhé! Em phải đi rồi. Từ giờ phút này, em sẽ không gặp anh nữa. Nhưng nhớ rằng, em vẫn luôn dõi theo anh đấy.
- Ngân! Cho anh...ôm em, được không?
Ngân lắc đầu, mỉm cười. Nụ cười vẫn xinh như ngày nào, nhưng có chút gì đó xanh xao hơn trước.
- Không. Em là một linh hồn. Mà linh hồn thì không chạm vào được. Nhớ nhé anh, em là quá khứ. Hiện tại và tương lai mới là thứ anh cần hướng tới.
“Luân à, anh biết không? Em vẫn yêu anh. Hãy thể hiện rằng anh vẫn yêu em bằng cách sống thật hạnh phúc nhé”
...
Trong một thoáng, tôi thấy Ngân vụt mất khỏi tầm với của tôi. Tôi gọi tên em, nhưng cổ họng không thể phát thành tiếng, chỉ ú ớ những âm thanh vô nghĩa.
Tôi choàng tỉnh giấc sau một giấc ngủ không tròn. Trời đã sáng. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ rọi thẳng vào mắt tôi. Tôi ngồi dậy, trán vẫn lấm tấm mồ hôi. Trên người là chiếc khung hình có bức ảnh tôi chụp chung với Trâm.
...
Vậy là Ngân đã ở đây bên tôi. Tôi không mơ. Rõ ràng tôi đã cảm nhận được điều đó. Nhưng sao thế này, tôi lại muốn gặp Trâm...
“Đến với Trâm, anh nhé.”
Những lời của Ngân như vẫn văng vẳng bên tai tôi. Cô ấy nói đúng. Tôi phải trở lại là chính mình thôi. Đã quá lâu rồi kể từ khi Ngân ra đi, tôi vẫn giữ bóng hình ấy mà không biết đến sự hiện diện của ai khác. Tôi đã từ chối tình yêu của Trâm. Tôi đã làm cô ấy buồn...
“Cô ấy vẫn yêu anh như lời em nói, đúng không Ngân?”.
Hai tháng sau ngày chia tay...
Hình như, anh nhớ Trâm, Ngân ạ.
***
Mở cửa trái tim
Tôi mua một bó hoa ly thật to, đến thăm Ngân. “Lần cuối, Ngân nhé. Từ giờ mỗi năm anh sẽ đến thăm em một lần, như anh hứa thôi. Sẽ không có ngoại lệ đâu nhé. Em không giận anh chứ? Anh sẽ gặp em trước khi đến xin lỗi Trâm. Cô ấy sẽ tha thứ cho anh, phải không?”
Tôi đứng sững lại trước mộ Ngân. Trong một thoáng tôi đã nghĩ là mình nhìn nhầm. Nhưng đến khi người đó quay lại, tôi bàng hoàng...
Là Trâm.
Và trên mộ là một bó hoa ly.
Không biết chúng tôi đã đứng nhìn nhau trong bao lâu. Chỉ đến khi những giọt nước mắt của Trâm trào ra, tôi mới sực giật mình.
“Ngân, em thấy chưa? Trâm không ghét em đâu, đúng không?”
- Anh, em xin lỗi...
- Vì chuyện gì?
- Em đã bắt anh phải quên Ngân. Nhưng em sai rồi. Bắt con người quên một ai đó khi hình bóng của cô ấy đã in sâu vào tim là điều không thể, và còn độc ác nữa.
Tôi bước tới đặt bó hoa trên mộ rồi nói với Ngân, nhưng cũng là với Trâm:
- Ừm, Ngân à. Từ giờ anh sẽ tập quên em, được chứ. Em muốn thấy anh hạnh phúc đúng không? Anh, hình như, đã tìm thấy hạnh phúc rồi. Anh, hình như đã tìm được cách để quên em rồi...
Trâm sững người nhìn tôi, mắt vẫn ngấn lệ. Trong một thoáng, cô ấy như hiểu ra tất cả. Vỡ òa trong niềm hạnh phúc, Trâm ôm lấy tôi khóc nấc lên. Và tôi, lần đầu tiên, đưa tay ôm một người con gái.
“Ngân à. Ấm lắm. Anh cảm nhận rất rõ. Anh nghe được tiếng trái tim anh đang đập loạn nhịp. Có phải, anh yêu Trâm rồi không em?”
- Anh à. Đừng quên Ngân, anh nhé. Chúng mình hãy cùng nhớ tới cô ấy. Người ta chỉ thật sự chết khi bị lãng quên thôi...
Tôi buông Trâm ra và nhìn vào cô ấy. Câu nói này, Ngân cũng nói với tôi đêm qua. Có chăng, đêm qua Trâm cũng mơ thấy Ngân?
Nhưng tôi nhanh chóng quên đi câu hỏi đó, bởi lúc này chúng tôi đang nắm tay và bước đi bên nhau.
“Ngôi nhà” của Ngân khuất dần sau lưng chúng tôi.
“Ngân, em có thấy anh đang hạnh phúc không?”
***
Em thấy rồi...
Cây bạch đàn đang đung đưa...
Tiếng hát hòa vào gió.
Em đứng nơi đây, linh hồn em bám vào cây bạch đàn năm ấy.
Một mình, nhưng không cô độc đâu anh. Vì em biết, anh sẽ không bao giờ quên em.
Và cô ấy, một người chưa bao giờ gặp mặt, cũng sẽ cùng anh, nhớ về em.
Em hạnh phúc lắm.
Anh có nghe thấy tiếng hát không? Hòa vào gió ấy.
Hay là tiếng cười nhỉ?
...
Ừm, đêm qua, em đã bước vào giấc mơ của Trâm...

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2011

Hãy gọi cho anh nếu em chưa tìm thấy 1 nửa của mình...

Cho những gì đã qua , và cùng niềm tin một mùa mới sẽ đến...

Một buổi sáng giao mùa, thức dậy sớm với trạng thái trống rỗng cực độ. Huế mùa hạ nắng dữ dội, mỗi sáng, không muốn cũng phải dậy sớm vì ánh nắng gay gắt đó, buổi trưa thì không tài nào ngủ được, nhìn ra ngoài kia là một vùng ánh sáng chói chang nuốt chửng cả vùng trời, mọi thứ tranh nhau trở nên long lanh chói lóa làm rối mắt cả lên. Dĩ nhiên, tôi không thích nắng, nói vậy không phải tôi thích mưa. Phải! Tôi tham lam, tôi thích thời tiết dễ chịu mãi mãi, và dĩ nhiên là không bao giờ được và tôi cứ mãi than như thế này mỗi khi nắng gắt hay mưa dầm dề, nhất là mưa Huế, dai dẳng lạ lùng.

Gần một năm kể từ ngày Kiều bỏ tôi theo một người khác mà tôi vẫn chưa có câu trả lời cho sự ra đi của em. Tôi đã gọi điện, nhắn tin rất nhiều nhưng chỉ nhận được những tiếng bip dài như vô tận và sự im lặng dường như cũng như vô tận của em. Và tôi tự nhủ phải bắt đầu chấp nhận sự thật là mình đã mất đi người yêu dấu sau hai năm gắn bó, tình yêu đầu đời…

Rồi cách đây một tuần, em gọi cho tôi, thấy số em hiện trên màn hình, tôi tưởng như mình đã ngừng thở trong vài giây, và trái tim lại lỡ một nhịp…

- Alo!
- …
- Alo!?
- …Là em!
- Uh…Anh biết mà, anh vẫn còn lưu số em đấy thôi.
- Em không quên được anh!
- Đây có phải là câu trả lời cho những câu hỏi mà anh đặt ra suốt một năm nay không?
- Anh có giận em không?
- ….
- Anh còn yêu em không?
- …Em đừng hỏi như thế nữa, chính anh mới là kẻ bị bỏ rơi cơ mà? Mà thôi. Lâu nay em vẫn khỏe chứ?
- …
- Alo?!
- Anh vào đây với em nhé!
- Em đang ở đâu?
- Sài Gòn! Em nhớ anh!





Và thế đấy, tim tôi đã lỡ một nhịp. Giọng nói đó như mang theo hàng tấn hồi ức dội về trong tôi, bao nhiêu kỷ niệm đẹp đẽ em mang đến cho tôi một thời vẫn y nguyên như xưa cũ, tôi nhớ em cồn cào, nhớ em như điên dại, tôi đã nói với em rằng hãy cho tôi thời gian nhưng tận sâu thâm tâm tôi biết, tôi đã quyết định ngay lúc đó rằng tôi phải giành lại em. Phải, tôi yêu em.

Sáng nay tôi có hẹn với Linh. Linh là người đã bên tôi suốt thời gian không có em, đã có lúc tôi tự nhủ với mình cố yêu L và quên đi em, nhưng hôm nay tôi quyết định sẽ chấm dứt với Linh, tôi thật sự quá hèn so với cô ấy.

Tôi hẹn Linh tại quán café Green. 90% không gian và nội thất ở đây đều màu xanh, tôi thích màu xanh. Là một kiến trúc sư mới ra trường với bằng xuất sắc trong tay , tôi là kẻ nhiều tham vọng và khá tự tin vào bản thân, chắc cũng vì thế nên cú shock khi em ra đi lại trở nên khắc nghiệt hơn cả, nhưng mọi chuyện đã qua, tôi lại sẽ có em trong vòng tay của mình, để em biết rằng tôi nhớ em biết bao. Nghĩ đến đây tôi thấy phấn chấn hơn và suy nghĩ nặng nề khi phải gặp Linh cũng vơi nhiều.

Tôi biết cảm giác của mình đối với Linh lâu nay không phải là tình yêu, chỉ đơn giản là cần một người để chia sẻ những phút yếu lòng mà thôi, đôi lần tôi gọi tên K trong khi gần gũi với Linh, là người đàn ông đầu tiên của Linh, tôi biết L buồn, nhưng đã bao giờ tôi nói yêu Linh đâu. Tất cả là tự nguyện.

Nhưng dù sao, Linh cũng là một cô gái tốt.



Linh ngồi xuống đối diện tôi, vẻ mặt vẫn còn giữ nét ngạc nhiên mà tôi nghĩ nó có từ khi tôi hẹn em uống café. Linh không đẹp, ít nhất là không đẹp bằng Kiều của tôi, Linh có ánh mắt buồn, buồn tự nhiên, tự nhiên như thể em đã buồn như thế cả nghìn năm nay. Đôi lúc tôi đã bị cuốn vào đôi mắt đó, sâu thẳm và chất chứa nỗi niềm không thể gọi bằng tên, nhưng chỉ trong giây lát thôi, ánh mắt đó khiến tôi thèm khát nhiều hơn là yêu thương.

Người tôi yêu là Kiều, và chỉ có Kiều thôi.

- Anh sẽ đi!
- Anh đi đâu? Tìm Kiều?
- Không, anh không đi tìm, anh đã tìm thấy rồi.
- …
- Em có buồn không?
- Anh nghĩ là có không?
- Anh chắc là có, nhưng anh không đáng, em sẽ tìm một người xứng đáng với mình chứ?
- Haha – Linh cười nhẹ - Em hơi buồn đấy, nhưng em không làm gái già chờ đợi anh đâu. Ai cũng có một nửa của mình chờ đợi ở đâu đó, em nghĩ vậy, anh đã tìm ra phần đời của mình rồi, phải biết nắm giữ nhé.

Hôm đó chúng tôi không nói với nhau nhiều, chỉ là chúc nhau những điều tốt đẹp. Thật nhẹ nhàng. Linh về trước, tôi nán lại với những suy nghĩ bâng quơ của mình, chợt thấy Linh để quên túi giấy dưới chân ghế, trong đó là một chậu cây xương rồng nhỏ, chắc là Linh định tặng cho tôi nhưng quên mất. Tôi gọi cho Linh, giọng của tổng đài tự động vang lên, bỗng tôi có cảm giác hụt hẫng, chợt nhớ Linh là người không quen để lộ cảm xúc ra ngoài, không lẽ tôi ra đi khiến Linh đau lòng nhiều lắm sao?

Mọi chuyện rồi cũng sẽ qua, tôi không thể ở bên Linh lo lắng chăm sóc được, tôi cũng sẽ lại đến với Kiều, điều đó chỉ làm Linh thêm buồn tủi mà thôi. Tốt nhất là cứ im lặng để mọi chuyện qua đi.





Người con gái bước ra từ quán café, trên tay cầm chiếc điện thoại màu xanh, suy nghĩ gì đó, vẻ mặt buồn….

Chiếc sim điện thoại rơi lại bên đường.

Chiếc xe phóng nhanh rồi mất hút giữa phố đông người qua lại, mái tóc đen xõa bay cất giấu những giọt ướt át nơi ánh mắt buồn, một cơn gió nhẹ làm lá lất phất rơi, báo hiệu Thu về.

Ngày cô quen anh cũng là một ngày đầu Thu, đến hôm nay đã là một năm.

***

Tôi gửi lại cây xương rồng cho mẹ mình, nói với bà và mọi người rằng tôi muốn lập nghiệp ở phía Nam, rằng đất Huế thật buồn tẻ và ít cơ hội….Tôi lên máy bay với tâm trạng hồi hộp, một cuộc sống hạnh phúc đang chờ đón, em đang chờ đón, tôi nhớ em biết bao…

Em đón tôi ở sân bay, em thật rạng rỡ trong chiếc váy màu hồng phấn, mái tóc vàng mượt, em đẹp hơn xưa. Tôi ôm lấy em thật chặt, nước mắt như muốn trào ra vì vui mừng.

- Em xin lỗi, em nhớ anh lắm!
- Uh, anh ở đây rồi, anh yêu em nhiều lắm!

Tôi về nhà em, một căn nhà nhỏ ở quận 1, sơn toàn màu trắng, bày trí rất kiểu cách và có vẻ xa xỉ, em nói người ta mua cho em, nhưng bây giờ em biết em chỉ yêu mình tôi thôi, em và người đó đã chia tay, người ta tặng em căn nhà này.Tôi hơi tự ái, em nói tôi nên lập nghiệp ở đây vì em quen biết rất rộng rãi, chắc chắc em và tôi sẽ có một cuộc sống hạnh phúc…

Em đưa tôi đi dạo khắp Sài Gòn, đến những nổi tiếng nhất, những nơi đẹp nhất, tôi thật sự choáng ngợp với môi trường nơi đây, xa hoa và ồn ào, nhưng rồi sẽ quen thôi, như em vậy. Tôi thấy em quen biết rất nhiều trong giới thượng lưu ở đất Sài thành này, nhưng lúc nào em cũng quấn quit lấy tôi làm tôi thấy kiêu hãnh và an tâm hơn.

Sau một tháng tìm hiểu mảnh đất rộng lớn màu mỡ này, tôi đã có việc làm trong một công ty thiết kế lớn nhất nhì đất nước ở đây. Được một người bạn của em giới thiệu và nhiệt tình giúp đỡ, tôi đã thích nghi với môi trường làm việc rất nhanh. Cuộc sống tưởng như không thể tốt hơn nữa, tôi cảm thấy mình rất hạnh phúc khi ở bên em, người con gái ở Huế cũng dần đi vào quên lãng…

Em nấu ăn rất ngon, em vẫn nhớ những món tôi thích, và chẳng gì bằng ăn những món mình thích do chính tay người yêu nấu cả. Tôi hay chở em đi dạo quanh ngoại ô mỗi cuối tuần. những lúc bận quá, tôi và em sẽ đi nhà hàng ăn uống với bạn bè của em (giờ cũng là bạn bè của tôi). Đôi lúc tôi thích lê la vỉa hè thành phố với em nhưng em không thích, em đã quá quen với cuộc sống thượng lưu nơi đây rồi. Mỗi lúc vậy tôi lại nhớ những ngày em còn bên tôi ở Huế, êm đềm, tôi nói với em thì em bảo

- “Anh ngố thật, Em cũng nhớ những ngày tháng êm đềm lúc xưa lắm, nhưng Huế buồn tẻ, chậm chạp, mình phải biết thích nghi mới vươn lên nổi chứ anh!”.

Đã gần một năm, thấy thời gian sao trôi nhanh quá, công việc của tôi ngày càng nhiều, tình cảm giữa tôi và em cũng đã qua giai đoạn mặn nồng, bây giờ chúng tôi giống như một cặp vợ chống đã cưới lâu lắm rồi, mặc dù em và tôi chưa bao giờ nhắc đến chuyện kết hôn, tôi muốn ổn định tài chính của mình và công việc rồi mới lập gia đình, và tôi nghĩ em cũng vậy. Tôi biết em là của tôi, tôi sẽ không bao giờ mất em nữa, như thế này mãi mãi…

Một buổi trưa ở công ty, hôm nay tôi có một hợp đồng thiết kế hơi nhằn của một thương gia người Pháp gốc Việt, ông muốn một ngôi biệt thự thật đặc biệt, những ý tưởng có logic và trên hết là phải biết tận dụng tông màu xanh, thật sự rất hứng thú với chuyện này, tôi quyết định ở lại công ty và lang thang trên mạng tìm ý tưởng. Chợt nhớ lâu rồi không vào trang cá nhân của mình, tôi đăng nhập và thấy cuộc sống của bạn bè vẫn như thế, không có gì đặc biệt ngoài việc thỉnh thoảng có người than thở rằng con chó hay con mèo của họ vừa bị mất hay vừa đi nhổ răng. Và tất nhiên, không thiếu những lời than thở đau khổ vì tình.

Tôi thấy tên Linh. với hình đại diện là một bông hoa Bằng Lăng cách điệu màu tím trên nền xanh lá. Tôi vào trang blog của em…

“Phượng nở rồi, Bằng Lăng cũng rộn…
Đỏ tím cả trời cho nỗi nhớ bâng khuâng,
Em ngây dại đặt tình yêu vào gió..
Gió thổi tình tan đỏ tím bay mù trời…”



Lần truy cập cuối là vào ngày 12.8.2010. Nghĩa là gần một năm, gần một năm nay Linh không vào blog mà vẫn để dòng trạng thái đó. Rồi như chỉ đợi như thế, bỗng dưng ký ức với Linh lại hiện về rõ mồn một trong tôi, tôi bỗng thấy nhớ mái tóc đen bồng bềnh, ánh mắt buồn sâu thẳm. Hàng loạt câu hỏi cứ xẹt qua trong đầu …Bây giờ em đã có người yêu chưa? Hay em vẫn còn đợi một ngày tôi trở về? liệu em có làm gì đó dại dột không?...

Tôi nhớ, không biết bao lần tôi bật khóc vì nhớ Kiều, bên cạnh Linh…Tôi chợt nhớ những lần như thế, Linh quay mặt đi nơi khác, chỉ im lặng, tôi ôm lấy Linh, thân hình nhỏ bé gọn trong vòng tay tôi, nước mắt của tôi vẫn chảy…Tự nhiên lại muốn được ôm cái thân hình đó, ý nghĩ chợt lóe lên làm tôi thấy có lỗi với Kiều ghê ghớm. Tôi lại nhớ tiếng cười thoải mái của Linh, tiếng cười một thời cho tôi cảm nhận được sự sống động của cuộc đời, sự tươi trẻ không khí, tiếng cười giòn tan, và đôi lúc Linh khóc khi tôi ngủ, tôi biết nhưng chẳng biết phải làm gì nên chỉ nằm lặng im như thế… vì dù sao, lúc đó, người tôi yêu vẫn là Kiều. Tôi thấy mình thật vô tâm.

Hình ảnh về em cứ thế chạy dọc, chạy ngang qua tâm trí tôi, như một đoạn phim quay chậm, lúc rõ ràng, lúc hư ảo. Thấy mình đang suy nghĩ quá đà, tôi đứng dậy đi pha một cốc café để lấy lại tỉnh táo. Nhìn dòng nước đen lỏng tràn xuống ly, bỗng tôi thấy café Huế kinh khủng, những giọt đen tuyền giọt xuống, từng giọt từng giọt như thế, thơm lừng và đậm đà. Từ khi vào đây tôi chưa bao giờ uống café vỉa hè, chỉ đi những quán café sang trọng hay đến bar với em, em bảo không thích sự phức tạp ở những chốn vỉa hè như vậy, tôi không nói gì, em là con gái, ngại những nơi như vậy cũng đúng thôi.

Nhìn bâng quơ qua cửa kính, gác tầm mắt lên dòng người qua lại, đông đúc, chen lấn, ngoài trời đang nắng, nắng vàng cả mắt, mỗi người dưới kia cứ mải mê chen lấn tìm cho mình một lối đi chỉ mong đến đích mình muốn, nếu giờ này, tôi không ở lại đây, thì tôi cũng như những người dưới kia thôi, lúc đó chắc không thể nghĩ thêm điều gì ngoài nóng nực, ngoài chen lấn, rồi lại có ai đó nhìn thấy tôi từ trên cao và nghĩ như tôi bây giờ. Đời vốn là một vòng tròn, từ khi bạn chưa sinh ra nó đã thế, nếu bạn không di chuyển thì sẽ bị đè chết dí, và lúc đó thì có muốn cũng không thể nhúc nhích được rồi…

Đường Sài Gòn ít có cây, lại hiếm thấy Bằng Lăng, sắc tím quen thuộc đó, có đi xa mới thấy nhớ những gì quen thuộc. Bỗng tôi muốn về thăm Huế, thăm gia đình, gặp lại người con gái đó xem em thế nào, cả cây xương rồng đó nữa…

Hai tháng, hợp đồng đã xong một ngôi biệt thự màu xanh trên một mô đất cao với hai lối mòn lót gạch đỏ, hoa, rất nhiều hoa, tôi đã tỏ ý muốn thêm vào đó một vài cây hoa Bằng Lăng để tạo bóng mát cho lối đi và ông ta tỏ ra rất thích thú với màu hoa tím trong những bức ảnh tôi trình bày. Tôi tự hỏi mình thích màu tím của hoa Bằng Lăng từ khi nào nhỉ, Linh cũng thích hoa Bằng Lăng, à không, chắc người Huế nào cũng vậy thôi.

Tôi muốn Kiều về Huế với tôi một chuyến, thăm gia đình và nghỉ ngơi sau một thời gian làm việc miệt mài, Kiều bây giờ đang có một hợp đồng tổ chức sự kiện lớn cho một hãng thời trang nước ngoài muốn mở đại lý tại Việt Nam, em nói em bận nên không thể đi cùng tôi được, hơi buồn, nhưng không sao, tôi sẽ về một mình, cũng dễ dàng hơn để gặp Linh, thời gian này tôi thấy nhớ Linh hơi nhiều, đôi lần thử liên lạc nhưng số đó điện thoại đó đã không còn sử dụng. Tôi có hỏi thăm một vài người bạn thì biết Linh bây giờ đang làm chủ một quán café nào đó. Về Huế tôi sẽ tìm em, ngày đó, tôi vẫn chưa nói lời xin lỗi…




Về Huế, một ngày trời đẹp (với tôi), không mưa, nắng cũng không chói chang lắm, chưa bao giờ thấy Huế đẹp như thế, cũng có thể là do cảm giác xa quê lâu ngày. Hít một hơi đầy lồng ngực không khí trong lành nơi đây, khác hoàn toàn với Sài Gòn nhộn nhịp, ở đó tôi toàn phải mang khẩu trang mỗi lúc ra đường.

Dường như mẹ tôi già hơn một chút, từ lúc vào Sài Gòn đến nay tôi chỉ gọi hỏi thăm bà vài lần, luôn với lý do công việc quá bận rộn, mẹ cũng không giận tôi. Tôi lại thấy mình thật quá vô tâm…

Cây xương rồng đó chết rồi, mẹ bảo, mấy tháng mưa mẹ để nó ngoài trời mà quên mất, vì nó nhỏ quá, mà xương rồng, khi nhiều nước quá sẽ không sống được, bà có vẻ tiếc vì bà biết đó là do Linh tặng tôi, Linh có đến nhà tôi đôi lần và bà rất quý Linh. Tôi thì thấy không sao cả, chỉ là một cây xương rồng.

“Anh ve den nha roi, em o nha mot minh co buon khong?” – Tôi nhắn tin cho Kiều.

“Nho anh yeu lam, anh nghi ngoi di, chac anh met lam ha, nhanh nhanh ve voi em nhe”


Ngày đầu tiên, tôi chỉ nằm nhà nghỉ ngơi và hỏi thăm hàng xóm, mấy đứa bạn cũ biết tôi trở về gọi điện rủ đi chơi suốt ngày, nhưng tôi hẹn hôm sau, tôi đang rất nóng lòng muốn tìm gặp Linh.

Lại một buổi sáng thức dậy ở nhà, tôi thấy khoan khoái, hôm nay tôi sẽ tìm vài người bạn hỏi thăm về Linh. Chiếc xe của tôi mẹ tôi vẫn hay lau chùi nên trông không có gì có vẻ là “đã lâu không dùng” cả. Tôi ăn sáng và tìm đến quán café Green quen thuộc. Vẫn cách bày trí đó, nhưng hình như quán đã thay chủ, anh chàng đứng chỉ bảo nhân viên ở quầy chắc là chủ mới ở đây, và hình như café đã tăng giá. Tôi chọn đúng chiếc bàn mà cách đây một năm tôi và Linh đã ngồi. Gọi một ly café đen đá và nhìn từng giọt rơi xuống, đúng nhịp, đen, và hương thơm đặc trưng dễ gây nghiện của nó khiến tôi tỉnh táo và dễ chịu. Tôi nghắm cảnh phố phường trong lúc chờ café chảy hết, không đông đúc lắm, có lẽ tôi đang so sánh nó với Sài Gòn, thật khập khiễng, nhưng thật thanh bình. Những nhánh Bằng Lăng tím nhạt sắp hết mùa đang dần úa tàn trên cành, “khi Bằng Lăng phai màu tức là Bằng Lăng sắp rụng” – Linh đã từng nói bâng quơ như vậy, tôi thấy buồn cười, hoa nào sắp rụng cũng phải qua cái giai đoạn phai màu cả mà…


- Anh Quân! Để quán cho mấy đứa coi, hôm nay ít khách, anh chở em đi mua ít đồ nhé.

Giọng nói con gái làm tôi giật mình, quen quá, tôi quay đầu lại về phía phát ra tiếng nói quen thuộc đó... Là Linh, đúng là em rồi. tôi thấy dường như tất cả dây thần kinh của mình đang rung lên, cảm giác thật lạ lùng, em vẫn như xưa, mộc mạc, nhỏ nhắn, mái tóc dài đen mượt và đôi mắt buồn đang nhìn anh chàng chủ quán mỉm cười rạng rỡ, vẫn là nụ cười thoải mái đó…tim tôi đập rộn lên…

- Vâng! Thưa bà chủ, mọi mong muốn của em là mệnh lệnh đối với anh! – anh chàng đó nói to và đưa tay lên trán làm ra vẻ như đang chào cờ.

Một số người bật cười khi thấy hành động đó, em cũng cười, tự nhiên thấy em đẹp làm sao. Tôi bỗng thấy buồn, lẽ nào em đã có người yêu, Tôi quay mặt lại để em không thấy mình, tay mân mê ly café, tôi thấy mình lúng túng, không biết phải làm gì đây, tôi định sáng nay đi tìm em… Vậy là em nói thật, em cũng không buồn nhiều khi tôi rời bỏ em, và em cũng đã có người đàn ông có thể khiến em cười hạnh phúc. Tôi thấy trống rỗng, cảm giác như vừa đánh mất cái gì đó rất quen thuộc, chẳng lẽ bao lâu nay tôi đã yêu em mà không hề biết? không thể nào, tôi cười, chỉ là dạo này tôi suy nghĩ và hy vọng hơi nhiều ở em mà thôi.

Mà em nói đúng. Ai cũng có một nửa của mình chờ đợi ở đâu đó, tôi có Kiều. chờ mình ở Sài Gòn, ở đó tôi sẽ quên đi Linh. Còn Linh đang có người yêu và đang rất hạnh phúc, nụ cười của em nói lên điều đó. Và, em cũng đã quên tôi, chắc thế rồi, ai lại đi nhớ một người như tôi cơ chứ, tôi đã mang đến cho em bao nhiêu nỗi buồn rồi, tôi chưa bao giờ thực sự muốn biết em đã buồn ra sao, tôi chỉ biết rằng, em đã rất buồn.




Em đã đi cùng anh chàng đó, tôi nán lại một chút, tôi sợ sẽ đụng mặt em khi bước ra vào lúc này. Rồi tôi đứng dậy, bước ra, rất chậm, bỏ lại ly café chưa kịp khuấy đường. hương café vẫn thoang thoảng quanh đây. Khi bước ngang qua quầy tính tiền, một cô nhân viên dáng người nhỏ nhắn chạy lại đưa tôi một tấm card quảng cáo của quán. Bảo với tôi rằng “anh Quân bảo em đưa cái này cho anh!”. Tôi hơi ngạc nhiên, chắc thấy khách hàng tiềm năng nên muốn gây dựng quan hệ đây, tôi nghĩ thầm, bỏ tấm card vào ví rồi dắt xe ra khỏi quán.

Trời vẫn không thể mưa, những cơn gió nhè nhẹ đẩy những nhánh Bằng Lăng rung rinh, vô tình làm một vài cánh Bằng Lăng yếu ớt đau đớn lìa cành… Không có sự tiếc thương, hoa rụng rồi hoa mới sẽ nở lên, Trên nhánh Bằng Lăng đó, rồi sẽ lại rực rỡ một sắc tím triền miên, sắc tím của sự thủy chung… Lòng buồn rười rượi, tôi lang thanh khắp phố, qua những nơi tôi và Linh đã từng đi dạo, đùa vui, những nơi mà Linh đã nói những lời an ủi tôi, những lời nói tự dưng lại văng vẳng bên tai. Cây xương rồng đã chết, và tình yêu của em dành cho tôi cũng đã hết, tôi đã mất đi một người con gái đã từng hết lòng yêu tôi, đã bên tôi, cùng tôi vượt qua một thời gian tưởng chừng khó khăn, bàn tay em đã lau biết bao giọt nước mắt trên má tôi…Ôi! Tôi vô tâm quá, tưởng rằng mình đã nắm trong tay hạnh phúc cuộc đời, nào ngờ đâu người có tất cả là người mất rất nhiều….

Tôi lang thang một hồi nữa trước khi đến ga mua vé, tôi về sớm hơn, không muốn phải suy nghĩ như thế này hơn nữa, còn có Kiều đợi tôi ở đó, Kiều sẽ lại làm cho tôi cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất… Tạm biệt Linh, anh vẫn chưa nói lời xin lỗi đến em…


***
Người con gái bước vào quán café màu xanh, giật mình khi nhìn thấy chiếc xe quen thuộc, chiếc xe mà một thời cô đã ngồi phía sau ôm lấy anh, lau những giọt nước mắt đau thương cho anh.

Cô lấy bình tĩnh bước vào, không quên liếc qua chiếc bàn quen đó, cô như ngừng thở, tấm lưng đó, vóc dáng đó, anh đã trở về. Nhưng để làm gì chứ, anh đang rất hạnh phúc, cô biết điều đó. Không nên để anh dằn vặt về mình nữa, cô nghĩ thế, ánh mắt buồn long lanh ngấn nước, cô lấy hết sức gồng mình nuốt những giọt nước đắng ngắt đó vào lòng, tiến về phía quầy tính tiền nói với anh chàng – người góp vốn mua lại quán café này với cô, và cũng là người duy nhất cô có thể chia sẻ nỗi buồn từ khi xa anh, nhưng cô không yêu người này. Tim cô vẫn đang rỉ máu vì nỗi nhớ chưa thể nguôi ngoai…

Anh Quân! Để quán cho mấy đứa coi, hôm nay ít khách, anh chở em đi mua ít đồ nhé. - Cô nói, hết sức bình tĩnh, cô biết anh đã nhận ra giọng nói của mình và đang quay sang nhìn mình, cô vui vì điều đó.

Cô cố gắng cười thật tươi, cô đã chờ đợi anh gọi tên cô, nhưng anh lại làm cô thất vọng… Cô quay ra khỏi quán thật nhanh chờ Quân, lòng buồn vô hạn, nước mắt đã suýt trào ra khỏi đôi mắt buồn sâu thẳm đó…


*****

Quân đã nhận ra Nam - người mà Linh đã từng nhắc đến ngay khi anh ta vừa bước vào, cô cho anh xem rất nhiều hình của người này mà cô vẫn còn giữ, cô kể rất nhiều, đã khóc rất nhiều, anh thương cô rất nhiều.

Anh nhìn thấy cô, đoán được cô đã biết có sự hiện diện của “người quen”, đoán được cô đang nuốt nước mắt vào lòng, đoán được cô đang rất hoang mang, dáng vẻ cô chạy ra vội vàng làm anh rất buồn, anh không muốn cô phải đau khổ như thế.

Rút một tấm card ra và dặn dò một nhân viên của mình gì đó, anh chạy vụt theo người con gái đang sắp khóc ở ngoài kia….lòng chất chứa nỗi niềm…

Cô đã từng nói với anh :”Ai cũng có một nửa của mình chờ đợi ở đâu đó, đừng bao giờ vội vàng để rồi phải đánh mất những điều quen thuộc”




Tôi về lại Sài Gòn ngày hôm sau, mẹ tôi đã rất ngạc nhiên, tôi lại viện lý do công việc đột xuất…

Mở cửa ra, tôi bước vào nhà, uể oải, Kiều vẫn chưa về, chắc em cũng đang bận lắm, em quên cả điện thoại trên giường, tôi nắm lấy, tò mò, giữa tôi và em không có gì bí mật, kể cả chuyện tôi và Linh, em chỉ cười qua quýt rồi cũng quên béng đi, nhưng tôi chưa bao giờ xâm phạm đời tư của em, em đi với ai, làm việc với ai nếu muốn thì em sẽ nói với tôi, tôi mở khóa, rồi quán tính, nỗi tò mò mỗi khi bạn cầm máy một ai khác sẽ khiến bạn vào một nơi – Tin nhắn.

Một vài tin nhắn của một người tên là “sep bu”

- Thang Nam xin nghi phep ve que roi phai khong, o nha mot minh buon khong cung? qua nha anh nhe, lau roi khong gap em.
- Di an trua nhe
- Nho cung qua di.
- …..

Mắt tôi như hoa lên, tai ù đi, nhìn kỹ thì đây là số của sếp tôi, người mà em đã giới thiệu với tôi là “một người bạn thân của em, anh ấy sẽ giúp đỡ anh làm quen với công việc ở đây, tụi em thân nhau lắm.”

Chẳng nhẽ em đã lừa dối tôi, không tin vào mắt mình nữa, tôi và em, quấn quýt lắm cơ mà. Lồng ngực tôi như muốn vỡ tung ra, tôi đã ảo tưởng, rằng em là của riêng tôi, chỉ mình tôi thôi, rằng em bôn ba ngần ấy thời gian và đã nhận ra chỉ có tôi là yêu em nhiều nhất, rằng……Ôi, cuộc đời này, trớ trêu quá. Đợi chờ một người đã lạc lối…

Có tiếng xe dừng ngoài kia, tôi chạy ra cửa sổ hé nhìn ra, xe của “sếp” tôi, xe của “bạn thân” em…Em bước ra, tươi cười vẫy chào “người bạn thân”, em vẫn chưa biết tôi đã về, tôi đặt máy của em trên kệ tủ, nằm lên giường, mệt mỏi. Em ngạc nhiên khi thấy tôi đã về, hơi bối rối nhưng rồi em cười thật tươi, nụ cười khiến tôi say đắm đến mù quáng, giờ đây sao trở nên gượng gạo đến thế, tôi lại nhớ đến nụ cười nhẹ nhàng của Linh…

- Anh về sao không gọi trước cho em vậy anh yêu? Sao về sớm vậy?- em ôm lấy tôi nũng nịu – Anh có mệt không, em pha nước chanh nhé?
- Anh hơi mệt, để anh nằm nghỉ một lát!
- Uh! Vậy anh nghỉ nhé, tối nay em có hẹn với mấy con bạn, nhớ anh quá cơ !
- Uh! Anh cũng nhớ em!

Tôi thức dậy khoảng 9h tối, em đã đi, trên bàn còn cốc nước chanh em pha sẵn, đầu óc tôi trống rỗng cực độ. Tôi ra khỏi nhà và đi lang thang, phố đã lên đèn, nước mắt đã ngân ngấn, tôi buồn, rất buồn, vậy là tôi đã mất, mất quá nhiều, bấy lâu nay là một sống hoàn hảo em vẽ nên cho tôi bằng thứ chất liệu xa hoa đẹp đẽ của riêng em ... Tôi nhớ Linh, nhớ những điều mộc mạc, nhớ làn da mịn màng, mái tóc dài đen nhánh, ánh mắt buồn sâu thẳm, nhớ sự im lặng quan tâm rất riêng của Linh…

“ Đời mà! Thấy vậy nhưng chưa hẳn đã vậy đâu” - tiếng một gã say phát lên trong một đám đông đang nhậu trong một quán nhậu gần đó làm tôi chú ý, một tràng cười lớn cất lên kèm theo những tiếng cụng ly làm tôi ngẩn ngơ giây lát.

Tôi lôi tấm card từ trong ví ra, trên đó có in số máy của em và của anh chàng đó, đằng sau tấm card còn một dòng chữ. “Hãy gọi cho Linh, nếu anh chưa tìm thấy một nửa thật sự của mình.”




Tôi ngạc nhiên, hồi hộp mở máy lên và bấm số em…

Hình ảnh những ngọn đèn đường vàng vọt hắt lên những nhành hoa tím trong đêm hiện lên trong tôi, dường như có gì đó đang nhen nhóm lên trong tôi, một điều gì đó, đang chờ đợi tôi ở đâu đó, và một điều gì đó đã vừa lụi tàn trong niềm tin mãnh liệt của tôi…

Tim tôi, lại lỡ một nhịp…

*****
Cũng lúc này, cách đó hơn 1000 cây số, cô gái đang vẫy nhẹ những giọt nước trong vắt lên những cây xương rồng trên ban công, mắt bỗng hướng về phía những ánh đèn đường đang rọi lên những cành Bằng Lăng sắp rụng, rồi sẽ đến mùa mới, cô nghĩ vậy và mỉm cười…