Rainy

Rainy
KU ZUN

Trang

Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2011

“Nhỏ không được thích tớ đâu nhé”

Những ngày đầu chơi với nhau, cậu đã nói thẳng với tớ rằng: “Nhỏ không được thích tớ đâu nhé!”.
Lúc ấy tớ đã tự tin để nói lại với cậu rằng “chẳng đời nào tớ thích cậu đâu nhóc”. Thế là tớ và cậu, cả hai đều coi đó như một giao kèo của một tình bạn.

Suốt ba năm đại học, trước những vui buồn của cuộc sống, tớ đã chẳng hề giấu cậu một điều gì chỉ với một lý do giản đơn : cậu là bạn thân của tớ. và cậu cũng đã luôn cho tớ biết cảm xúc, suy nghĩ của cậu, chỉ với một lý do cho tất cả là: tớ là bạn thân của cậu.

Tớ đã cứ ngỡ rằng mình sẽ làm giữ trọn lời hứa với cậu và với chính mình…Nhưng rồi mọi chuyện không giản đơn như tớ nghĩ.

Ba mẹ muốn tớ chuyển sang Úc để gia đình được đoàn tụ. Tớ báo với cậu tin ấy, cậu cười và động viên tớ cứ đi để ba mẹ được an lòng, không phải lo lắng vì tớ. Tớ quyết định đi. Nhưng có điều tớ không hiều là tại sao mỗi khi nghĩ đến việc phải xa cậu, không được nhìn thấy cậu là tớ lại cảm thấy mình như nghẹt thở, tớ cảm thấy phía bên ngực trái của mình nhói đau.

Tớ đã tự hỏi lòng mình rất nhiều lần rằng “ tại sao?” nhưng tớ vẫn không thể nào trả lời được cho chính câu hỏi của mình. Và tớ đã kể những điều đó cho nhỏ bạn thân nghe. Nhỏ bạn thân bảo rằng trái tim của tớ đã bị cậu đánh cắp rồi!

Đó không phải là sự thật, trái tim tớ vẫn ở trong tớ đó thôi, nó vẫn bình thường mà… tớ không tin, không tin những gì nhỏ nói, giọt nước mắt tớ lăn dài từ lúc nào tớ cũng không biết nữa. Nhỏ bạn đã ôm tớ và an ủi.

“Tớ xin lỗi vì không giữ được lời hứa là sẽ không thích cậu!”...
Tớ ra một quyết định cho chính mình rằng sẽ không gặp cậu, không nói chuyện với cậu nữa để tớ có thể tập quen dần với việc không nhìn thấy cậu và không có cậu bên cạnh.

Cậu đã rất ngạc nhiên trước thái độ của tớ. Cậu đến nhà, nhắn tin, tìm tớ ở lớp nhưng tớ đều tìm cách tránh cậu mà không lời giải thích. Cậu nghĩ là mình đã làm gì sai để tớ phải giận. Còn tớ thì mỗi lần tránh cậu lại cảm thấy đau khổ kinh khủng. Tớ thừa nhận với lòng mình là nhỏ bạn nói đúng. Nhưng tớ biết phải làm sao cho đúng đây?

Chôn giấu trong lòng thì tớ thấy có lỗi với chính mình vì tớ dâu còn nhiều thời gian ở bên cậu, nhưng nói ra tớ lại có lỗi với cậu vì lời giao kèo ngày trước. Tớ quyết định gặp cậu khi mà chỉ còn hai tuần nữa là tớ sẽ đi Úc. Tớ nghe lời nhỏ bạn thân, sẽ nói với cậu tất cả những suy nghĩ của tớ trong thời gian vừa qua.

Những lúc phải quyết định như thế tớ lại ước giá mà cậu đừng ở bên cạnh tớ những lúc tớ vui và cả những khi tớ buồn. Giá cậu đừng đến ngay bên cạnh tớ khi tớ nói với cậu rằng tớ sợ bóng tối và tớ cần có một ở bên cạnh. Giá cậu đừng lo lắng cho tớ quá khi tớ chỉ bị cảm nhẹ. Giá cậu đừng hiểu rõ tớ ghét gì và thích gì nhất, và giá như tớ cũng chẳng biết gì về cậu. Giá như tớ và cậu đừng quen nhau…

Và tớ đã nói với cậu rằng: “tớ xin lỗi vì không giữ được lời hứa là sẽ không thích cậu!”

Cậu đã im lặng không nói gì. Khoảng lặng ấy đã cho tớ câu trả lời, tớ buồn nhưng không phải lỗi do cậu đâu, chỉ là vì con tim của tớ nó không chịu nghe lời tớ mà thôi! Suốt quãng đường đưa tớ về nhà tay của cậu chẳng rời tay tớ một chút nào, tớ hiều rằng cậu muốn xin lỗi tớ nên tớ đã để tay của mình lặng yên trong trong tay cậu.

Trước khi tớ vào nhà cậu đã nói với tớ rằng:  “Nhỏ à! Dù nhỏ ở đâu và làm gì thì nhỏ cũng luôn là người bạn mà tớ yêu quý nhất, nhỏ hiểu không, tình bạn của chúng mình sẽ đẹp nhất!”. Lúc ấy trái tim của tớ như hét lên rằng: tớ không hiểu và cũng không muốn hiểu, nhưng rồi trái tim của tớ cũng cho tớ can đảm để nói với cậu rằng “ Tớ hiểu! Cậu hứa rồi đó nha!”

Cậu, người bạn thân nhất của tớ trong suốt ba năm đại học. Tớ đã rất hạnh phúc với điều đó và càng hạnh phúc hơn khi biết rằng trong trái tim của cậu luôn có chỗ cho tớ - một người bạn mà cậu yêu quý nhất.

Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2011

Duyên từ đó mà.....tan

Thấy 1 phần hình ảnh mình trong A( không phải là vì mình tên Anh đâu nhé ;)))
1.
Tôi gọi người bạn trong câu chuyện này là A.
A đem lòng yêu một người. Và trong suốt khỏang thời gian dài đăng đẳng, A chỉ quan tâm đến một mình người đó.
Nhưng người đó khước từ.
Mối duyên chưa thấm đã nhạt, đã làm cho A khổ lắm, buồn lắm. Thất vọng nữa!
Đến khi A hòan tòan có thể vượt qua, có thể dành trái tim mình cho một người khác. Thì người mà A yêu, lúc này mới thấu được những gì A đã làm cho người đó.
Người đó muốn cùng A làm lại từ đầu.
Nhưng không được. A đã là A mới, một chữ cái độc lập. Vì A có thể đi với nhiều chữ cái khác nhau để tạo nên những từ có nghĩa. Không nhất thiết là A thì phải đi với riêng một chữ nào.
Hai người có duyên gặp gỡ, kết thân, cũng có duyên để yêu thương nhau. Vậy mà chỉ sai thời điểm, là tất cả cùng sai.
Duyên phận từ đó mà tàn…
2.
Anh Khang của tôi nói là. Tình yêu có 4 lọai:
- Đúng lúc. Đúng người. Thế thì quá viên mãn, miễn bàn!
- Sai lúc. Sai người. Cũng không có gì để bàn tán.
- Đúng lúc. Sai người.
Đó là lúc lòng bạn trống trải, cô đơn, và bạn rất cần một người ở cạnh. Thì khi đó, hễ ai đến, bạn đều xem đó là cái phao cứu sinh, ôm lấy, với lấy mà không cần biết thêm gì khác. Tình yêu đó vẫn sẽ tồn tại một thời gian. Nhưng khi người đúng nhất với bạn đến tìm bạn, bạn sẽ tự khắc nhận ra mình đã quá ích kỷ khi chọn lựa vội vàng.
- Đúng người. Sai lúc.
Bạn biết đó là người mà bạn sẽ yêu thương hết mực. Bạn biết đó là hạnh phúc bạn mong chờ, khát khao. Bạn muốn ở cạnh họ mỗi ngày, muốn chăm sóc và nghe mùi tóc của họ. (Tôi vẫn tin rằng, có một thứ giác quan bí ẩn hay nói với con người về người-thuộc-về-họ, thứ cảm giác ấm áp khi mắt chạm mắt trong một dịp tình cờ nào đấy!). Nhưng khi bạn gặp họ, mọi thứ đã muộn. Họ đã có người yêu, có gia đình, hoặc, đó là lúc họ cần xây dựng sự nghiệp hơn là yêu.
Duyên phận từ đó mà tàn…
3.
Khi nào mình biết duyên tàn?
Khi tôi và bạn gặp lại những người ta từng yêu thương hết mực. Nhưng vì sai lúc hay sai người gì đấy, mà chúng ta lạc mất nhau. Rồi sau một chút ngại ngùng ban đầu, chúng ta cảm nhận rõ ràng có gì đó đã khác xưa.
Ta không còn muốn khóc vì họ nữa, dẫu cách họ vẫn đứng bên cạnh không khác xưa là mấy
Ta không còn muốn ôm lấy họ nữa, dẫu nụ cười họ vẫn vẹn nguyên ấm cúng
Ta không còn muốn cảm thông và lắng nghe họ nữa, vì ta thấy lời nói của họ bỗng không còn êm tai như xưa, mà trở thành hàng đống ngôn từ hỗn lọan không đầu không cuối.
Nhận ra điều đó, ta rất đau lòng.
Ta từng thương họ thế mà! Sao lại có thể nhạt phai như vậy?
Có gì buồn hơn nhìn thấy người mình từng thương, mà trong lòng không còn lấy một chút cảm giác?
Nếu tình yêu không đơm hoa viên mãn, thì lọai quả nó nở ra sẽ là quả ân hận có mùi đắng chát…
4.
Tôi tin vào tùy duyên.
Tùy duyên là đói thì ăn, mệt thì ngủ. Ăn ra ăn, ngủ ra ngủ. Không coi trọng việc nào hơn và cũng không vừa làm cái này vừa làm cái nọ.
Tương tự, duyên đã đến, đừng chối bỏ và ngại ngùng. Nếu bạn thích người ta, hãy nói cho họ biết qua những điều nhỏ bé bạn làm vì họ. Một cái kẹo ngọt, tin nhắn, hay một lon coke chằng hạn! :)
Còn duyên đã tàn, thì hãy để nó ra đi, nhẹ nhàng như lúc đến.
Tôi đã từng cố thay đổi những mối duyên tàn, nhưng hiểu lầm cứ nối tiếp nhau làm mối duyên không những mất đi mà còn để lại tổn thương cho nhau nữa.
Tôi biết bạn đọc đến đây thì phân vân lắm!
Nhưng nghe tôi
Buông tay đi, đừng giữ những chú chim khi chúng chỉ thuộc về bầu trời…
5.
Tôi chờ một người anh đang trở về từ Luân Đôn.
Tôi nhớ chiếc xe màu xanh, nhớ cặp mắt kính, nhớ nụ cười ông cụ non
Nhớ cafe Vegas thằng anh khuyên thằng em, rồi cũng chính nơi đó hôm sau thằng em nói y chang vậy với thằng anh
Nhớ Vũng Tàu và ngôi nhà đầy ánh sáng của anh Lê Thắng, khi chúng tôi đến thăm cái chân què của anh.
Nhớ con đường từ Vũng Tàu về rợp trời hoa phượng đỏ
Nhớ buổi tối xe hư vì bị trúng đinh
Hai anh em còn ăn chay nữa!
Anh trai tôi sắp đứng trước mặt tôi sau một thời gian dài du học.
Một mối duyên an lành tôi trân trọng và biết ơn.
Tôi chờ một người thương đang phiêu lưu ở Los Angeles.
Tôi nhớ những lúc chơi vơi nhất đã nhắn tin an ủi nhau thế nào
Nhớ lúc còn một ngày nữa là ra sân bay vẫn còn đi cùng nhau qua các con phố để tâm sự nốt những gì cuối cùng
Nhớ nụ cười sáng bừng bừng, thông minh và tinh tế
Nhớ cả câu hỏi không đầu không cuối “sao? sao?” của nó nữa.
Khi người thương đi, người thương sẽ phải đi.
Tôi không biết nói gì, chỉ biết sống tiếp cuộc sống của mình. Và tôi sẽ chờ ngày tái ngộ, dẫu là 4 hay 10 năm chăng nữa
Duyên đã tàn, mà lại sống trong nhau…
6.
Tự nhiên tôi viết những dòng này. Vì tôi hoang mang lắm.
Tôi muốn níu, muốn giữ, muốn buông, muốn bỏ. Mà lòng cứ đắn đo.
Nên tôi phải tự an ủi mình.
Đúng duyên thì không cần làm gì cũng sẽ hút về nhau
Tàn duyên thì cố gắng cỡ nào cũng sẽ rời xa nhau
Và nếu là của nhau, thì sẽ có lúc quay về.
Mây của trời, hãy để gió mang đi…

Tình yêu không nói...

Trong lúc lòng tôi như rối bời vì em, chẳng có thể biết làm gì ngoài sự im lặng....
Lướt blog và đọc được câu truyện này, tôi thấy đâu đó hình ảnh em và tôi....

Năm học lớp 10.
Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói : "Cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.


Năm học lớp 11.
Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vì em không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng xem bộ phim của Drew Barrymore và ăn ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nhìn tôi, nói : "Cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Năm cuối cấp.
Vào một ngày trước đêm khiêu vũ dạ hội mãn khóa, em bước đến tủ đựng đồ của tôi. "Bạn nhảy của em bị ốm", em nói, "Anh ấy sẽ không khỏe sớm được và em không có ai để nhảy cùng. Năm lớp 7, chúng mình đã hứa với nhau là nếu cả hai đứa đều không có bạn nhảy, chúng mình sẽ đi cùng nhau như NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT." Và chúng tôi đã làm như thế. Vào đêm dạ hội, sau khi tiệc tan, tôi đứng ở bậc tam cấp trước cửa phòng em. Tôi chăm chú nhìn em khi em mỉm cười và nhìn bóng tôi trong đôi mắt lấp lánh của em. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không nghĩ về tôi như thế và tôi biết điều đó. Rồi sau, em nói : "Em đã có giờ phút vui vẻ nhất, cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Ngày tốt nghiệp.
Từng ngày trôi qua, rồi từng tuần, từng tháng. Chớp mắt đã là ngày tốt nghiệp. Tôi ngắm nhìn hình dáng tuyệt vời của em nổi lên như một thiên thần trên sân khấu khi nhận bằng tốt nghiệp. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Trước khi mọi người trở về nhà, em tiến về phía tôi trong áo khoác và mũ, khóc khi tôi ôm em. Rồi sau, nhấc đầu lên khỏi vai tôi, em nói : "Anh là BẠN TỐT NHẤT của em, cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Vài năm sau.
Giờ đây, tôi đang ngồi trong băng ghế dài trong nhà thờ. Cô bé ấy đang làm lễ kết hôn. Tôi nhìn em khi em nói : "Tôi hứa" và bắt đầu một cuộc sống mới, với một người đàn ông khác. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Nhưng trước khi lên xe đi, em đến gần tôi và nói : "Anh đã đến, cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Lễ tang.
Đã nhiều năm trôi qua, tôi nhìn xuống chiếc quan tài chứa bên trong cô bé đã từng là BẠN TỐT NHẤT của mình. Trong buổi lễ, người ta đã tìm thấy quyển nhật ký của em trong suốt những năm trung học. Và đây là những gì em viết : "Tôi chăm chú nhìn anh và ước gì anh là của tôi nhưng anh không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Tôi ước anh nói với tôi rằng anh yêu tôi. Tôi ước mình cũng có thể làm được điều đó… Tôi chỉ nghĩ một mình và khóc.

Em yêu anh em yêu anh em yêu anh…"