Rainy

Rainy
KU ZUN

Trang

Thứ Sáu, 10 tháng 9, 2010

Ôi! Hành là chính....

9h43': Đang ngồi làm gì thế nhỉ?
Bài tập TA thì chưa hoàn thành xong ¼, mà chiều nay đã phải đi học rồi. 
…….
Trở về ngày hôm qua…
Là 1 ngày thật sự mệt mỏi. Buổi sáng đã có mặt tại phòng đào tạo để hỏi về thủ tục giấy tờ. Đứng như cây si trong phòng đến hết buổi chưa hỏi han đc gì. Cái cô ý cứ trốn đi làm việc riêng thôi, hết điện thoại lại đến giấy tờ linh tinh. Không để ý gì đến 1 thằng sinh viên đang đứng đợi cả buổi. Mỏi chân, mỏi lưng….. Ah không, phải nói là đau lưng mới đúng. Vác trên vai cái cặp hơn 4Kg cả buổi…uể oải….
Hết h, chưa hỏi được gì, bỏ về nhà thằng bạn.
2h30’: Có mặt tại phòng.
Lần này, cô ấy đã chịu ngồi nghe mình hỏi. Nhưng………………………..
Câu trả lời mình nhận đc thì thật tồi tệ. “Em có nhìn thấy tờ giấy dán trc mặt không?”
Hừm! Bả hỏi xong câu ý mình biến luôn.
Nhìn thấy thì tất nhiên là nhìn thấy chứ. Nếu chỉ có đọc và làm theo tờ giấy ý thì em đứng cả ngày hôm nay để làm gì. Cái mình hỏi là toàn bộ thủ tục và quá trình làm ntn để còn biết và thu sếp thời gian hợp lý, quan trọng hơn là tiết kiệm thời gian. Không như lần trx, có mỗi thủ tục nhận hồ sơ và xin giấy xác nhận sinh viên đã tốn của mình 1 tuần, trong khi đó nếu biết thu tục thì chỉ mất 2 ngày….:(
Ôm cục tức trong bụng xuônngs gặp chị Quyên, may mà trường còn có 1 chị hành chính như chị Quyên, giúp đỡ, chỉ bảo tận tình…làm nguôi ngoai “lòng hận thù trong mình”. Nghe chị ý phổ biến 1 lúc, đã thông ra nhiều điều. Vui vẻ ra lán xe và về. Lại 1 chặng đường dài đang trờ trx mắt.

Mệt mỏi, thật sự mệt mỏi! Về đến nhà chỉ muốn gục ngay xuống giường và ngủ thui….
Đến tối, mình không onl như mọi ngày nữa, mà thay vào đó là ngồi dạy thừng oắt con của mình học. Nó lười quá! Lười y như mình năm lớp 12. Cứ mỗi khi bảo nó đừng có lười nữa, tập trung vào mà học đi thì nó lại viện ra cái cớ: “Sao năm lớp 12 anh học như thế này mà vẫn đỗ BK đấy!”
Mình cũng đến bó tay với chính bản thân mình, vì phần lỗi chính trong chuyện này là của mình.
“Anh là người đi trước, a đã phạm sai lầm, h a chỉ bảo lại cho mày mà mày lại cãi a hả thằng kia!”
……………………a lô xô 1 lúc!
Suýt nhảy vào tẩn nhau!
Mà nhớ lại năm lớp 12 của mình, mình cũng chỉ hơi không chăm học 1 tý thui chứ. Vẫn thường xuyên thức đến 2h sáng để làm bài tập, vẫn hoàn thành hết toàn bộ bài tập cả trong SGK và SBT đấy chứ. Vả lại tốc độ làm còn cực nhanh nữa chứ… H phải trấn chỉnh lại thằng em. Học không phải để thi đại học, mà học để lấy kiến thức. Vào đại học chưa đã là cái gì cả. Nó chỉ là mở đầu cho rất nhiều khó khăn mới mà thôi!
Từ hôm nay, mình sẽ dành 3tiếng mỗi tối để ngồi cạnh thừng oắt con để dạy nó học. Không cho nó lười nữa.(tất nhiên là phải trừ những tối mình đi học TA). Tất cả vì tương lai thằng em tý ty của mình. Chưa đầy 10 tháng nữa là nó cũng bước vào kỳ thi quan trọng đầu tiên quyết định cuộc đời nó. Phải biết cố gắng lên!
Ngồi giải bài tập lý cùng nó.
Lưng tựa vào ghế, chân gá lên bàn, tay cầm sách, vừa đọc vừa ca cẩm….”hok làm đc” đó là thằng em mình. Đã hơn một lần mình nói về tư thế học của nó rồi mà nó chả có nghe gì cả. Toàn cãi ương thôi. Khó dạy quá.
“Hok làm đc à?”
“Thế kưng viết cho a tất cả công thức có liên quan ra đi…..”
Lại cãi ương:
“Mấy công thức này có gì mà phải viết ra, đây nè, trong sách đầy”
“Thế anh mày bảo mày viết ra nháp cơ mà, viết đi..”
Hỳ học 1 lúc nó mới chịu viết…
…………..
“H thì nhìn ra rồi chứ?”
“Uhm nhỉ, thế mà không biết! Hehe!!!!”
Tại ku có chịu động tay, động chân đến đâu mà biết. Tất cả chỉ tại cái bênh lười mà thôi.

Từ hôm nay cũng quyết định, mình sẽ rửa bát hộ nó bất cứ lúc nào có thể, để nó chỉ có học thui….Không đc lười nữa!
“Làm anh khó lắm, chẳng phải chuyện đùa….”

Làm 1 người anh tốt nào!
Cố lên!

Hôm nay,
Gọi điện cho anh Trường hỏi về thủ tục bảo lưu rút hồ sơ, chuyển trường. Nhận đc câu trả lời:
“Em à, trường không cho bảo lưu để chuyển trường đâu, em phải rút thẳng hồ sơ, xin thôi học luôn!”
Nghe mà không tin, hỏi đi hỏi lại anh ý thì anh ý bảo anh ý hỏi trực tiếp Trưởng phòng đào tạo đấy. Vẫn không tin, lại gọi điện hỏi chị Quyên thì thui rùi………… Phải rút hồ sơ thật rùi!
Tại năm ngoái mình hỏi chị Ngọc, chị ý bảo chị ý xin bảo lưu để chuyển sang Quốc Gia, cứ tưởng trường sẽ cho bảo lưu để chuyển trường.hix. Hóa ra chị ý lách luật. Xin bảo lưu vi lý do gia đình rùi chuyển sang Quốc Gia học, mình thì không thể làm được như thế vì còn cái giấy chuyển trường.
Tất cả lại trở về con số Zero!

Thứ Năm, 9 tháng 9, 2010

F5 lại bản thân

Mình đang làm những gì vậy? Có đang làm chủ được bản thân nữa hay không???
Đang xa đà.... hư hỏng mất rồi!
 Không hiểu vì lí do gì mà mình lại cho chính bản thân được xả hơi 1 cách triền miên như vậy. Cứ như là vừa nhận được học bổng toàn phần ý. Nếu như vậy sẽ đc gọi là ngủ quên trên chiến thắng. Nhưng không! Mình có chiến thắng gì đâu chứ. Chỉ toàn là những thất bại trượt dài trên sự nghiệp học hành.
Nếu không nhanh chấn chỉnh lại bản thân, có lẽ mình sẽ không còn llà mình nữa... Phải cố gắng để không trở thành 1 người thừa trong xã hội.

Vừa rồi, đi fifa với thằng bạn... Khi về ngộ ra được nhiều điều. Từ bao h mà mình có cái thói quen đấy vậy? Nó thật sự không tốt cho mình. Mình nên dừng lại trx khi ngã xuống vực sâu. Fifa không có gì là xấu cả. Nó chỉ xấu khi mình dành quá nhiều thời gian cho nó, và quá trú tâm vào nó mà thôi. THế nên thôi nhé. Mình chỉ nên chơi ít, 1 tháng chơi 1 lần là đủ. Không nên như hiện tại. 1 tuần 1 lần. Đối với nhiều người thì đó là quá ít, nhưng đối với mình, đó là biểu hiện đi xuống....
Đi học TA về, không thèm động chạm gì đến sách vở.
Trong h học thì tâm trí cứ gửi lên tận mây xanh. Ngơ ngơ, ngác ngác...
Càng nghĩ, càng thấy mình tồi tệ đi trông thấy....

Thôi nhé VTA!
Hôm nay sẽ là hôm cuối cùng mầy đc phép như vậy đấy nhé! Phải trở lại thói quen, nếp sống cũ thôi...
Thực sự h mình cảm thấy rất tồi tệ... Kiểu như bị stress vì chơi nhiều....

Sáng mai sẽ sang BK để làm thủ tục bảo lưu. Không biết người ta sẽ cho bảo lưu mấy năm đây. Có lẽ sẽ chẳng bao h còn quay lại học BK nữa đâu mà bảo lưu. Nhưng vẫn phải làm vậy....cho chắc! Mình biết bố mẹ rất rất muốn mình học BK, nhưng do cái sở thích quái gở của mình  nên bố mẹ đành chiều lòng thằng con trai ham chơi này... Càng nghĩ càng thấy mình vô dụng và có lỗi với bố mẹ! Có lẽ công việc này sẽ làm mất của mình 1 tuần sắp tới! Thủ tục giấy tờ thật phức tạp.... TÔI GHÉT!

Buổi phỏng vấn hôm trc có vẻ như là thất bại bởi 2 chị phỏng vấn viên đó cứ xoáy xâu vào hoàn cảnh gia đình khó khăn. Mình không biết phải trả lời như thế nào cả. Không muốn nói dối. Tuy gia đình mình không giàu sang gì nhưng cũng không đến mức quá nghèo khó. Và chương trình này áp dụng cho những bạn có hoàn cảnh khó khăn, rất cần sự giúp đỡ của nhà trường thì mới nhập học được. Và mình cũng không muốn lấy mất 1 suất của các bạn ý.
Hơn thế nữa, nếu mình vay tín dụng như vậy, sau 5 năm ra trường, số tiền mà mình phải trả sẽ gấp 53 lần gốc. Tức là hơn 700 triệu. 1 số tiền không nhỏ với 1 anh chàng mới ra trường. Có lẽ mình nên để bố mẹ lo cho học phí, và sau khi ra trường sẽ báo hiếu sau, đúng như lời chị phỏng vấn viên đó đã nói........... Như vậy có lẽ kế hoạch của mình đã đổ vỡ! Thất bại rồi!
Thất bại!!
Không phải đến bây h mới thất bại, mà mình đã thất bại ngay khi thiếu 6đ để dành học bổng, thất bại ngay khi vừa thi xong... Nhưng đáng lẽ mình phải tự buồn, tự trách chính bản thân mình mới đúng chứ, sao h mình lại vẫn cứ nhởn nhơ chơi thế nào, vẫn thoải mái xả hơn dù biết đây không còn là quãng thời gian dành cho việc đó.

Phải tự hứa với chính bản thân, sẽ phải thay đổi ngay hiện tại....
Đã bước sang ngày mới rồi!
Ngày mới với con người mới, với tâm trạng mới.... Phải tích cự lên Tuấn Anh. Nhất định sẽ làm được mà!

Ngôi trường mới!
Từ khi nhập học, mình quen được thêm rất nhiều bạn mới. Tất cả đều rất thân thiện và hòa đồng. Cảm nhận thấy giữa mọi người dường như không còn khoảng cách... cứ như là đã quen nhau rất lâu rồi! LÀ 1 tập thể rất đoàn kết gắn bó. FPT giúp chúng mình sát lại gần nhau hơn. Tất cả dường như cảm thấy tự hào khi là 1 thành viên trong đại gia đình FPT. Buổi tối, thỉnh thoảng tất cả lại cùng chat nhóm, không khí thật vui vẻ và nào nhiệt. Cứ như đang được đi dự hội ý, rất náo nức, hân hoan...(Thực sự khi mình nhập học BK không có được cái cảm giác và bầu không khí này. Có lẽ nó đã là văn học cộng đồng của FPT)
Còn nhớ trong buổi học DEMO Working in group, hơn 2 chục con người chưa hề biết nhau đã thành 1 nhóm tuyệt vời đến như thế nào. Không ai ngại ngùng, e thẹn.. Tất cả như hòa vào làm một.. Cứ thử tưởng tường 1 nhóm 7 người mà chỉ đứng trên có 3 cái chân sẽ ntn??? Hôm đó mình phải vừa bế vừa cõng 2 bạn mà đứng trên 1 chân đấy. Tất cả túm tụm tùm tum lại......Thật vui! Tiết học đó đã cho mình bết thêm rất nhiều. THế nào là 1 nhóm, thế nào là làm việc nhóm và tinh thần đồng đội.
Khi bạn sống trong một môi trường hoàn toàn mới, bạn cần có những kỹ năng giúp mình sống sót trong môi trường đó. Không những thế còn phải thích nghi và đi lên.

Nhóm FU khóa 6 tụi mình vừa bạn nhau tổ chức 1 event tại trường đêm trung thu, nhưng kế hoanch bị đổ vỡ khi nhà trường cũng tổ chức 1 buổii event tương tự vào 2 ngày sau đó để chào đón tân sinh viên khóa 6 tụi mình. Thui vậy, kế hoạch đã không thành nhưng không phải là hết, chỉ lùi lại mấy ngày thôi mà. Như vậycó lẽ còn vui hơn ý chứ. Có cả các khóa trc cũng tham gia. Chắc chắn bọn mình, những Cóc K6 sẽ rất ấn tượng cho mà xem. Chờ đợ, chờ đợ từng ngày! (P/S: Hôm đó có lẽ mình sẽ trốn bố mẹ để đi.)

 Tự hào là 1 thành viên trong tập thể FU!
Tớ là cóc rùi đó......:)