Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011
Hạnh phúc không trọn vẹn
[1h 37']
Tròn 3 tiếng nữa là phải dậy rồi. Nhưng vẫn k tài nào ngủ được, 1 phần vì buổi tối đã ngủ....còn 1 phần khác...vì có nhiều chuyện xảy ra trong thời gian qua...
[126]
Vậy là cuối cùng cũng xem xong 126 tập Conan. Cảm giác thật là hụt hẫng khi kết thúc 1 cái gì đó đã gắn bó với mình trong 1 thời gian dài qua. Mỗi lần khí ngủ, mỗi lần buồn, mỗi lần cô đơn...chỉ biết xem Conan. Người bạn ảo nhưng luôn bên cạnhnhững lúc cần thiết. Mình vẫn có cái khái niệm 1 lần và duy nhất để chỉ những thứ mà mình yêu quý, trân trọng nhất. Có lẽ, với bất kỳ ai cũng vậy mà thôi...cái gì duy nhất mà chẳng quý... Còn cái đầu tiên, cái chỉ có 1 lần duy nhất... City Hunter hay thật đấy, nhưng nó chỉ có đc cái đầu tiên mà thôi...xem 1 lần, hay, hay cực đấy...nhưng...mình chẳng muốn xem lần 2.... Nhưng sao Conan lại khác vậy nhỉ....xem xong rồi, vẫn muốn ngồi ghì xem lại..mặc dù chỉ cần nhìn cái tiêu đề phim là đã tưởng tượng ra vụ án ntn, hung thủ là ai.....nhưng...vẫn muốn xem........... Và h...cái đầu tiên ..........hay cái mãi mãi??? Xem Conan không đơn thuần là xem 1 bộ phim, nó là 1 thứ gì đó rất quan trọng, 1 thứ luôn muốn được mang theo, được sẻ chia....
DUY NHẤT VÀ MÃI MÃI!
[9.6]
9.6đ tổng phảy của 1 môn có lẽ là rất, rất cao...nhưng thực sự mình thấy rất tệ khi nhận điểm này..đơn giản vì đây chỉ là điểm mà thầy giáo cho...không phải mình mình...mà là với all sinh viên môn Alice. Thực sự mình k thích, k thích 1 tý nào về cái cách làm này của thầy giáo... Môn lập trình đầu tiên...dẫu biết các thầy vẫn gọi là môn chơi thôi..nhưng thực sự với cái cách này....chẳng còn ý nghĩa gì nữa cả...
[8.5]
Vậy là đã sắp vào kỳ chuyên ngành đầu tiên rồi, cái kỳ mà đợi chờ nó 2 năm.... Thực sự là quyết tâm, rất rất quyết tâm.... Ban đầu dự định sẽ đặt mục tiêu 9.0 cho cả học kỳ...nhưng sau khi tham khảo ý kiến các anh chị, mình cảm thấy nên xác thực hơn và đặt cái mốc tối thiểu là 8.5...có lẽ là hợp lý và cũng không để mình bị quá sức và ngợp...
Vừa được xem điểm 1 số bạn bên khối Kinh Tế, thực sự shock toàn tập...mình không thể tin vào mắt mình được.... Và tự đặt câu hỏi,liệu 8.5 đã là cái gì chưa. Mình thực sự muốn bật lên, phải là 1 cái gì đó khác người...nếu đã cố gắng mà cũng chỉ như người ta, 1 phần đông thì liệu đấy đã phải là cố gắng???
Nhưng thực sự, mình lại càng shock hơn nữa khi biết được điểm của 1 vài anh chị bên SE.... không tin được vào mắt mình nữa....lại 1 lần nữa suy nghĩ ....SE và FSB hoàn toàn khác biệt..... Nên không thể so sánh hay đối chiều bất kỳ thứ gì...
Và cái cần thiết nhất vẫn là sự cố gắng và nỗ lực của chính bản thân để chứng tỏ mình.
Những kỳ đầu tiên là những kỳ đơn giản hơn so với những kỳ sau đó...nên cần 1 sức bật, 1 lực đẩy............... Hãy tự tìm cho mình 1 điểm tựa, và từ đó bay lên! I can fly!
[18/3]
Đừng khóc nữa, em có biết em khóc như thế có người đau lòng lắm không?
Thực sự a rất rất xin lỗi vì đã không sớm nhận ra điều đó để bây h đẩy 2 đứa vào 1 tình cảnh khó xử ntn...đáng ra, a phải biết từ lúc đó....từ cái lúc a hạnh phúc nhất...1 hạnh phúc không trọn vẹn. Còn nhớ hôm đó không? Thật vui! Cả 2 ngồi hát karaoke online với nhau đến sáng. A hạnh phúc lắm..những cảm giác đầu tiên đã trở lại...và ngay lúc đó...ngay tại thời điểm đó....a muốn nói với em....nhưng đã không nói, và đáng ra a không nên nói ra mới đúng....cứ giấu kín trong lòng sẽ tốt hơn đúng không?
18/3 hạnh phúc đấy, nhưng nó không hề trọn vẹn khi đúng vào thời gian đấy......em có TY của riêng mình....1 điều mà đến h a mới biết....
Những lần đi chơi, những lần nói chuyện đã k giúp a nhận ra mà càng thêm lầm tưởng...sự lần tưởng của 1 kẻ mạnh mẽ ngốc nghếch..và cứ thế..cứ thế... 3 lần..và cả 3 lần thất bại đã khiến a sụp đổ hoàn toàn :)
Hôm nay người đó ngồi dưới a đấy, và cả ngày mai nữa, cả 1 ngày trời a đối viện với người đó...người trong trái tim em :) A biết làm gì đây? Có lẽ cứ coi như là bất cứ 1 ai đó khác......bình thường như 1 ai đó có được không?
Thực sự cái giây phút biết a chẳng là gì đấy, cái giây phút đó đau lắm....
NOTHING IN YOUR EYES.
[2h 15]
Còn hơn 2 h nữa là phải đi rùi....
1 chuyến đi xa, 1 chuyến đi đông có lẽ sẽ giúp mình thoải mái hơn. Cần đổi mới môi trường, đổi mới không khí...
Và hơn thế nữa, chuẩn bị cho 1 chuyến đi xa hơn, lâu hơn....và còn đông hơn nữa.....sẽ thực sự có 1 trải nghiệm....1 trải nghiệm để thực sự quên hình bóng em....Sẽ mất bao lâu để trả em về đúng vị trí của mình?
Anh đã nói, a rất công bằng khi chi tim ra 4 ngăn rất đều nhau...nhưng lại chẳng công bằng chút nào khi lại dành cho em hẳn 1 ngăn......
[...]
Muốn quên đi thật nhiều để chuẩn bị cho 1 kỳ học mới...1 kỳ học mà mình đã mong chờ từ rất rất lâu...
Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2011
Yêu đơn phương!
Trên đời này ...
có 1 thứ tình cảm đau đớn nhất nhưng cũng vĩ đại nhất...
thứ tình cảm mà chỉ có thể cho đi mà không nhận lại đc...
đó là tình yêu đơn phương ....
Còn gì đau đớn hơn việc tình yêu chẳng được đáp trả ...
Mình cứ cho đi còn người ta chẳng buồn nhận ...
Chẳng biết làm gì hết chỉ biết lặng lẽ ngắm nhìn cuộc sống của người ta như bao người bạn bình thường khác .. bởi biết rằng sẽ chẳng thay đổi đc vị trí đó ...
Có lúc lại tự lừa dối mình .. tự cho mình những ảo tưởng và hy vọng ....rằng người ta thích mình ... để rồi lại sụp đổ và thất vọng khi nhận ra người ta vô tâm quá ... có khi còn chẳng biết đến tình cảm của mình ...
Có đôi khi chỉ là 1 cái nhìn ... 1 câu hỏi quan tâm .. 1 vài cử chỉ biểu hiện ... mình cũng biến đó là cái phao để bấu víu vào khi sắp bị chìm vào biển tuyệt vọng ... để rồi 1 ngày nhận ra tất cả chỉ là ngộ nhận ... cái phao đó xẹp đi và chính nó nhấn chìm mình xuống ...
Có những khi muốn quen 1 người khác ... muốn yêu 1 người khác ... nhưng trong lòng lại cứ chần chừ chờ đợi ... cứ hy vọng rằng 1 ngày người ta nhận ra và đáp trả tình cảm của mình ... cứ chờ hoài ... đợi hoài dù biết rằng điều đó sẽ chẳng bao h xảy ra ...
Có khi trong lòng lại dấy lên sự ghen tuông ... khi thấy người ta quan tâm tới người khác ...nhắc nhiều tới người khác ... đùa cợt với người khác ...trong lòng lại lo lắng nếu người ta yêu người khác thì mình chẳng còn cơ hội ...
Rồi lại những lúc xót xa khi thấy người ta đau đớn vì người khác ... căm thù tột đỉnh kẻ đã làm cho người ta tổn thương .....
...Rồi khi lòng tự nhủ phải quên người ta đi .. phải chôn vùi đi ... nhưng làm không có được .. từ trước tới nay có bao h con tim nghe lời của lí trí đâu ...cứ luyến tiếc mãi điều gì mà chính mình cũng chẳng xác định rõ ...
Cứ mỗi ngày những cảm xúc ... những hy vọng ... những thương yêu ... cứ giằng xé, dằng xé và xé nát con tim ....
Yêu đơn phương là cả 1 cuộc chiến đấu với chính bản thân mình ... 1 cuộc chiến không có người thắng ko có người thua ... chỉ biết 1 điều kết cục sẽ chắc chắn là đau đớn ...
Nhưng cũng lạ .... vì người ta có thể chịu đựng được tất cả những đau đớn dày vò đó ...
Biết là đớn đau những vẫn cứ xông vào ...
Cứ cho đi cho đi .. có khi mỗi ngày lại nhiều hơn ... dẫu biết sẽ chẳng được đáp trả ...
Có lẽ những kẻ yêu đơn phương là những kẻ ngốc mạnh mẽ nhất :)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)