Rainy

Rainy
KU ZUN

Trang

Thứ Sáu, 3 tháng 9, 2010

Người lớn rồi...

 Lâu lém lém rùi không ngồi hý hoáy vít bờ nóc thế này!  

Quãng thời gian qua, mặc dù rất rất mún vít nhưng không thể viết được. Vì sao uh? Mình cũng không biết nữa. Cảm xúc thì dồi dào mà không thể tuôn ra được. Đêm nay, một đêm đầu thu(hơi nóng tý) quýt định thức để vít.:D

Những ngày vừa qua, vất vả thật! Đi lại quá nhiều…
2 tuần trước, đi làm thủ tục mượn hồ sơ và xin giấy xác nhận SV. Nhớ không nhầm là ngày 18/8 thì phải. Vì mình định hoàn thành hồ sơ vào ngày 20/8 để kịp nộp trx hạn giảm học phí 100$. 

Nhưng kết quả là 1 tuần sau mới xong và thế là 100$ đã bay xa, bay mãi……..hix…:(
Sao thủ tục trường mình làm rườm rà thế nhỉ? Xin mỗi mấy cái giấy mà mất những 1 tuần, lại còn bao công đi đi về về, chờ chờ đợi đợi nữa chứ. Thật là 1 cơn ác mộng. Nhưng cuối cùng thì mọi chuyện cũng đã qua, hôm trx mình và bố đã đi nộp hồ sơ và hoàn thành thủ tục nhập học, tiện thể đóng luôn phí nhập học và khóa học tiếng anh đầu năm rùi……… Ah, mình quên chưa nói, năm nay mình chuyển trường. Bây h đã là cựu sinh viên Bách Khoa rùi. Mới gắn bó có 1 năm mà đã chia tay…thật ngắn ngủi.

Oh, cảm xúc đâu hết rồi nhỉ? Tự dưng lại cụt hứng thế này…Chán chết đi được.. :(
Hiện tại vẫn chơi dài cổ. 1 tuần chỉ đi học 3 buổi tiếng anh ở trung tâm. Thời gian còn lại ở nhà suốt, ôm máy tính mà ngủ…

Sang trường mới, môi trường mới, bạn bè mới…. Không biết mất bao nhiêu thời gian nữa mới quen được đây..
19/9 phải làm 1 bài kiểm tra TOEFL để chia lớp. Sau đó dự lễ khai giảng. Cuối tháng cùng cả trường lên Xuân Hòa tập quân sự 2 tuần. 2 tuần này không chỉ lấy đi của mình 14 ngày, mà còn lấy luôn cả 10/10/2010 của mình nữa. Trong khi cả nước hướng về Hà Nội thì mình lại bỏ nó mà lên cái xứ Xuân Hòa chết tiệt… Đang tìm cách đảo ngũ ngày ý… Tội nghiệp đời tui……Tội nghiệp đời Cóc…. Cái sự kiện nghìn năm có 1 mà lại không được tham gia… Thương thay số phận con cóc…:(
 

 Ở Bách Khoa, MSSV của mình là 20090170, giờ sang FU MSSV của mình là SE-02257. Hé hé! Đổi nhiều quá đúng không?
7/9 sắp tới phải đi phỏng vấn ùi…. Không biết sẽ ntn nhỉ? Người ta sẽ hỏi những cái gì? hỏi ntn? 

Và quan trọng hơn, KQ buổi phỏng vấn có tốt đẹp không?
 Mình đã chọn cách này để tự lo chi phí học hành cho mình, để bỗ mẹ không phải bận tâm. Mình không muốn nợ ai đó quá nhiều. Kể cả người đó là bố mẹ. Đáng nhẽ với cái tuổi của mình phải tự đi làm thêm, tự kiếm thiền ăn học và nuôi sống bản thân chứ không phải là chỉ biết ăn bám bố mẹ, tiêu tiền của bố mẹ….
Phỏng vấn vay $ để học và sau đó tự kiếm tiền để trả nợ… người lớn hơn 1 chút rùi đúng không?
……………… to be continous.

Thứ Năm, 2 tháng 9, 2010

Cố gắng làm 1 điều gì đó..

 
Michael có thể là người thua trong cuộc thi "American Idol", nhưng chắc chắn cậu ấy được sinh ra để trở thành một người chiến thắng.







Đã bao giờ có những điều làm bạn hào hứng hoặc phấn khích đến độ ngay lập tức phải nói ra? Tôi cũng có một điều như thế - một điều mà một người khác nói.
   
Tôi rất thích show "American Idol", một cuộc thi để tìm những ca sỹ chuyên nghiệp tương lai trong những bạn trẻ, một cuộc thi rất thú vị, và người ta luôn hào hứng theo dõi xem rút cục, ai sẽ là người chiến thắng.

Nhưng có một người thất bại đã làm tôi lục tung cả trang web của "American Idol" chỉ để tìm tên của cậu ta - đó là một việc tôi chưa từng làm.
   
Có hàng ngàn bức ảnh nhưng tôi không tìm thấy người mình cần tìm. Cuối cùng, tôi phải viết lên diễn đàn và có ai đó trả lời: "Tên cậu ta là Michael Luizza".
   
Michael Luizza nói với Ban giám khảo:
   
- Tôi sẽ cố gắng hết sức để làm được một điều gì đó...
   
Nhưng phần biểu diễn của cậu ta cũng thường thường. Và Ban giám khảo chỉ nói đơn giản: "Không được".
   
Với câu trả lời như thế của Ban giám khảo, tôi đã chứng kiến phản ứng của các thí sinh khác: một số người khóc, một số người tức tối khó chịu, còn một số người thì chết lặng đi.
   
Nhưng Michael Luizza thì rất bình tĩnh. Cậu ấy dừng một chút, như để đánh giá lại vấn đề, học thêm một chút từ kinh nghiệm, rồi mỉm cười và đáp:
   
- Cảm ơn. Tôi sẽ cố gắng làm tốt một điều gì đó khác.
   
Tinh thần của Michael Luizza có phải là điều bạn nên nhớ đến mỗi khi bạn chán nản hoặc thất vọng? Michael có thể là người thua trong cuộc thi "American Idol", nhưng chắc chắn cậu ấy được sinh ra để trở thành một người chiến thắng.
 never_give_up1024x768.jpg

Yêu thương từ một nơi rất xa


…Chiều nay gửi tới quê xưa 

Biết là bao thương nhớ cho vừa
Trời cao chìm rơi xuống đời
Biết là bao sầu trên xứ người…
(Thuyền viễn xứ – ý thơ Huyền Chi, nhạc Phạm Duy)




Thường thường, người ta đi xa bao nhiêu lâu thì mới cảm thấy nhớ nhà?

Tôi  đã không ít lần tự hỏi mình điều đó, mặc dù cũng như bạn, tôi biết rằng câu trả lời  đơn giản là “tùy cảnh tùy người”.

Nhưng tôi vẫn luôn hỏi mình câu đó, khi này khi khác... khi tôi sắp đi đâu xa, hay khi có ai đó sắp đi đâu xa. Tôi biết một người vừa bước chân khỏi nhà đã nhận ra nỗi nhớ.

Tôi cũng biết một người khác, mê mải dặm trường hai mươi năm, đến một chiều kia nhìn thấy trái xoài rụng ở Hawaii mới thực sự nhận ra nỗi nhớ nhà. Mà phải là trái xoài xanh rụng, chứ hai mươi năm ăn xoài ngon xứ lạ mà có thấy nhung nhớ gì đâu...

“Bao nhiêu lâu người ta mới cảm thấy nhớ nhà?” Thật ra, câu hỏi đó còn có một ý nghĩa khẳng định khác. Rằng, trước hay sau, bất cứ ai rồi cũng sẽ cảm thấy nhớ nhà.

Tôi biết nhiều bạn trẻ, rời xóm thôn ra thành phố học đại học, rồi ở lại lập nghiệp. Cuộc sống nhộn nhịp, và đầy niềm vui, thậm chí tràn trề hạnh phúc. Nhưng điều đó không ngăn được họ nhớ nhà.

Chỉ có điều... khi về lại nơi mình hằng tưởng nhớ, họ nhận ra tất cả đã đổi thay rồi. Những con đường cũ. Mái hiên xưa. Cả những người thân yêu. Và chính họ... Đôi khi sự thay đổi mạnh mẽ đến nỗi không thể nào chấp nhận, và họ nhận ra mình không thể sống ở chốn xưa được nữa.

Điều kỳ lạ là khi trở lại với thành phố, họ vẫn nhớ nhà. Chúng ta đó. Người trẻ, người già. Chúng ta đều vậy cả.

Đôi khi, chúng ta tưởng nỗi nhớ nhà liên quan đến con người. Nhưng không phải thế. Chúng ta tưởng nỗi nhớ nhà liên quan đến món ăn hay cảnh vật. Nhưng không phải thế. Không phải là những gì hiện hữu, không phải những gì có thể gọi tên. “Nhà” ở đây là một khái niệm khó định nghĩa. Đi càng xa thì khái niệm “nhà” càng rộng. Và nỗi nhớ càng mênh mông.

Thư  của K., bạn tôi viết rằng “K. qua bên này nhưng dường như không thấy mình lớn lên nữa. Lúc nào cũng nghĩ về VN, về tuổi thơ của mình. Và thời gian hình như đã dừng lại từ ngày rời VN rồi”

K. nhắc không thôi những kỷ niệm ấu thơ, những cây me ở góc đường, ngôi nhà cũ, bạn xưa. Chỉ tôi biết, chẳng còn gì ở đó, trong không gian thực. Trong khi ở nơi xa kia, K. lấy vợ, sinh con, hàng ngày lái xe đi làm để nuôi dưỡng một gia đình nho nhỏ. Vậy mà thấy như thời gian đã dừng lại lâu rồi.

Bao nhiêu người trở về chốn cũ, nhìn góc phố xưa giờ lạ lẫm, nhìn người xưa như ai đó chưa từng gặp bao giờ... Để cảm thấy tiếc tủi. Nhưng rồi sau đó, khi ra đi lại tiếp tục nhớ thương, không phải những gì vừa gặp lại mà là những gì giờ đã không còn nữa.

Và như thế, tôi nhận ra rằng dường như chúng ta luôn nhớ nhà như nhớ một ảo ảnh hạnh phúc mà chúng ta ngỡ rằng mình đã bỏ quên. Nhưng không, chúng ta không bỏ quên. Mọi thứ chỉ đơn giản là biến mất. Vạn vật đổi thay. Bất khả vãn hồi.

“Còn hạnh phúc nào hơn là được quay về nhà? Và còn gì đáng buồn hơn là khi quay về nhà, và nhận ra mình không phải là một phần của nó?” Câu này tôi nghe được trong một bộ phim nào đó lâu rồi...

Edgar Watson Howe cũng nói “Cảm giác tệ nhất trên thế gian chính là nỗi nhớ nhà đến thường xuyên với một người, khi anh ta đang ở nhà”.

Cảm giác ấy, tôi cũng từng trải qua. Ở Sài Gòn, và tôi vẫn không nguôi thương nhớ Sài Gòn. Như một nỗi nhớ nhà. Nhớ nhà là một căn bệnh nan y. Giống như chứng nhức xương, nó dậy lên mỗi khi trời trở gió...

Điều đáng nói là, chúng ta nên giữ nỗi nhớ nhà như một ngụm nước mát trong chiếc bình ký ức, để dành khi khát trên chặng đường xa. Thay vì, đắm chìm vào nó như một kẻ nát rượu. Nỗi nhớ, ký ức, đôi khi giống như một cái bẫy, nó đánh đắm chúng ta trong quá khứ dù ngọt ngào hay đắng cay.

Cô  người mẫu da đen Tyra Banks, sinh ở California sau đó chuyển đến Paris từng tâm sự “Paris là một trong những nơi đẹp nhất trên thế giới. Chẳng may, tôi quá nhớ nhà nên không thể thưởng thức được vẻ đẹp của nó”

Khi đọc được câu này lần đầu tiên, tôi đã mỉm cười. Thật là một cách thông minh để ca ngợi quê hương mình. Nhưng lần thứ hai đọc nó, tôi nhận ra một ý nghĩa khác: đừng để nỗi hoài nhớ của riêng mình ngăn cản ta tìm hiểu thế giới và tận hưởng hiện tại. Đừng để nó ngăn cản mình lớn lên.

Tôi biết rằng, một khi ta đã cảm thấy nhớ nhà. Lòng ta sẽ khác. Chắc chắn như vậy, lòng ta sẽ khác. Khi chúng ta nhận ra mình nhớ là khi ta nhận ra mình đang yêu. Yêu thương  một người, một gia đình, một xóm thôn, một thành phố hay một đất nước...

Đó chính là lý do mỗi chúng ta đều cần trải qua cảm giác nhớ nhà. Và để có cảm giác đó chúng ta phải ra đi. Bạn có thể dễ dàng trở về, cũng có thể khó quay trở lại.

Bạn có thể tìm lại những cảm xúc cũ xưa sau rất nhiều năm tháng, cũng có thể không. Khả năng thứ hai thường xảy ra hơn. Nhưng hãy bình tâm, bởi Helen Keller nói đúng, rằng “Những điều tốt nhất và đẹp nhất trong thế gian này thì không thể nhìn thấy hay là chạm đến được – chúng phải được cảm nhận bằng trái tim.”

Nếu như bạn nhớ nhà, hãy nhận ra rằng đó chính là yêu thương, và hãy để nó là yêu thương, chứ không phải luyến tiếc, tủi hờn hay oán giận. Bạn biết chăng, nỗi nhớ nhà sẽ khiến bạn nhận ra rằng chúng ta luôn có thể yêu thương từ một nơi rất xa. Và tình yêu thương, cho dù là yêu thương một ảo ảnh của hạnh phúc, thì vẫn luôn là một khởi đầu đẹp đẽ...

Một ngày nào đó, bạn sẽ đi xa. Và tôi mong rằng tất cả những người trẻ đều sẽ có dịp đi xa. Lên thành phố học đại học. Lập nghiệp ở tỉnh khác. Ra nước ngoài du học, định cư. Hay thường xuyên nhất, đi du lịch.

Khi ấy, thêm một lần nữa, hãy trả lời giùm tôi câu hỏi: “Mất bao lâu để bạn cảm thấy nhớ nhà?”

"Âm mưu" ngọt ngào

 48b17044_sweet_life__by_bunnis.jpg
Kevin học bảng chữ cái không nhanh như những bạn khác. Cậu bé cũng không bao giờ chiến thắng trong các cuộc chạy thi ở trường. Nhưng đó là một cậu bé có nụ cười tươi tắn và trái tim rộng mở.

Thầy Randy gom "hội con trai" để lập đội bóng rổ. Kevin luyện tập chăm hơn bất kỳ ai khác. Trong khi các cậu bé khác tập rê bóng và chuyền bóng, thì Kevin chăm chú tập ném bóng vào rổ. Thỉnh thoảng lắm, bóng mới rơi vào rổ! Mỗi khi điều này may mắn xảy ra, Kevin nhảy nhót loạn xạ và hét to: "Xem em này, huấn luyện viên ơi!".

Giá như tôi có thể kể rằng đội bóng của Kevin đã chơi rất tốt. Nhưng thực ra, cả mùa bóng đó, đội Kevin không thắng một trận nào - trừ một trận khi trời ngập tuyết và các đối thủ không đến. Cuối mùa bóng, đội bóng của Kevin, đã xếp bét bảng thì chớ, lại còn chạm trán với đội nhất bảng. Những cậu bé này chưa bao giờ thua một trận nào suốt mùa giải.

Trận đấu diễn ra đúng như dự đoán, gần vào cuối trận thì đội của Kevin đã bị đội kia dẫn tới 30 điểm. Lúc đó, một cậu bé đội Kevin đề nghị tạm dừng trận để hội ý. Cậu bé ra nói với thầy Randy:

- Huấn luyện viên ơi, đây là trận cuối cùng của chúng ta mà Kevin vẫn chưa ném vào rổ được một lần nào. Em nghĩ chúng ta nên để cậu ấy ném trúng rổ một lần.

Huấn luyện viên Randy và cả đội đồng ý. Bóng bắt đầu được chuyền cho Kevin. Kevin ném thật mạnh - và trượt. Cầu thủ số 17 của đội bạn giành được bóng, ghi bàn và kiếm điểm. Nhưng một chút sau, đồng đội lại chuyền bóng cho Kevin. Cậu bé lại ném - và lại trượt. Cứ như vậy.

Nhưng dường như đến lúc đó, đội bóng nhất bảng đã phát hiện chuyện gì đang xảy ra, và khi họ giành được bóng lần tiếp theo, họ ném cho... Kevin! Kevin lại ném - và trượt. Nhưng bây giờ, lần nào bóng cũng tới tay Kevin để cậu ném vào rổ.

Rất nhiều khán giả, đều là học sinh trong trường, bắt đầu hò reo: "Kevin! Kevin!" - thậm chí còn hát vang. Huấn luyện viên Randy chắc chắn rằng trận đấu lẽ ra phải hết giờ rồi. Ông nhìn đồng hồ trên bàn người trọng tài tính giờ. Nó đã bị bấm dừng lại khi đồng hồ đếm ngược thời gian của trận đấu còn 3 giây, và ông trọng tài cũng đứng lên cổ vũ: "Kevin! Kevin!". Dường như cả thế giới đã dừng lại vì Kevin.

Còn Kevin thì cứ ném, cho đến khi, cuối cùng, một quả bóng bay theo đường vòng rất kỳ lạ rồi... rơi vào rổ! Tất cả các cầu thủ và khán giả reo hò ầm ỹ! Mọi người đều đứng dậy vỗ tay như thể có ai đó vừa giành một giải vô địch thế giới. Kevin nhảy bật lên trong không khí và hét to: "Thắng rồi! Thắng rồi!". Cả đội bóng vây lấy Kevin, còn vị trọng tài bấm cho đồng hồ chạy tiếp và tuyên bố trận đấu hết giờ.

Ngày hôm đó, mọi người đều chiến thắng. Vì tất cả đều đã tham gia vào một "âm mưu" ngọt ngào của sự tử tế, một hành động đơn giản của tình thương và sự thông cảm. Và chắc chắn tất cả mọi người đều vui.