Rainy

Rainy
KU ZUN

Trang

Thứ Hai, 9 tháng 8, 2010

Ngày em đi...

Em có biết khi a đọc được những dòng tin nhắn ấy, lòng a đau như thế nào không?
Trái tim tự dưng thóp lại và muốn nổ tung ngay lập tức…

A bây giờ là kẻ quá xa vời rồi…

Đau nhưng không biết phải làm thế nào, chỉ biết lẩn tránh….

Anh của ngày hôm nay đã khác xa với Anh của ngày hôm qua.. Chín chắn hơn, không còn mít ướt như con gái nữa. Có lẽ em không biết a là thằng con trai nhưng lại hay rơi lệ. Mỗi khi buồn a thường khóc… Tìm một chỗ nào vắng người …. Rồi khóc… Khóc cho trôi đi hết mọi chuyện…..

Nhưng anh bây giờ đã không thế rồi! Không khóc! Không 1 giọt nước mắt nào rơi… Tất cả được a giấu sâu vào lòng, kìm nén, không cho nó tuôn ra…

Ngày hôm nay em biết a cô đơn đến thế nào không? 1 mình trong căn phòng trống, nghĩ vu vơ…nghĩ về em, nghĩ về tất cả… H này em đang làm gì nhỉ? Em có đang ngồi buồn bã 1 mình không? Em có đang nhớ đến anh không?

Nhưng tất cả mọi câu hỏi đó đã có câu trả lời trong tối hôm nay… Khi a vào forum và nhìn thấy những bức ảnh buổi offline, những dòng comments của em… A mỉm cười..Mình đã nghĩ quá vớ vẩn rồi! Em vẫn đang sống tốt mà… Có lẽ a sẽ không phải lo nữa!

A không biết tại sao em lại biết được blog mới của anh, nhưng a xin em đừng vào nữa, muốn quên a thì đừng vào nữa..Có như vậy em sẽ nhanh chóng quên được anh..

Anh biết giờ đây mọi người nhìn a như thế nào, đặc biệt là Nhung. Còn em, h em nhìn về a như thế nào rồi? Cho dù có ntn đi nữa, a cũng không trách em đâu vì lỗi tại a mà.. A cũng không trách Nhung, bởi vì Nhung làm như vậy cũng chỉ vì bảo vệ em, bảo vệ bạn của cô ấy.

A có cảm giác a như 1 con ác thú ý, mọi người căm ghét, chỉ muốn đến giết chết và sau đó là sự an bình, thoải mái cho mọi người…

Em có biết cái hôm cuối cùng em nhắn tin với anh không? Cái hôm chúng ta chia tay, cũng là cái hôm sinh nhật thằng bạn a. A đi sinh nhật bạn mà vác bộ mặt như đưa đám, cả buổi ngồi thần ra suy nghĩ. Đến nửa buổi, khi mọi người đang vui vẻ, a 1 mình đi về, khi đó trong anh khó chịu thế nào em biết không? 1 mình phóng xe như điên từ nhà nó về nhà, a không còn nghĩ được thêm gì nữa, chỉ muốn về nhà trốn mình trong căn phòng tối thôi… A rất muốn bật khóc nhưng sao a không thể, không thể khóc… Lòng nghẹn đắng!

Em đi, đi xa rồi, chắc có lẽ sẽ chẳng bao giờ quay lại nữa…

Chủ Nhật, 8 tháng 8, 2010

Tôi đang sống trong những ngày tồi tệ...



Thời gian dần trôi...
Mấy ngày qua là mấy ngày có lẽ là tồi tệ nhăt trong năm, như 1 cơn ác mộng đến với mình... Không muốn và không dám đối mặt với nó: Sự không tin tưởng, thiếu niềm tin, và sự ghét căng ghét đắng từ 1 người, 1 người bạn cũ, thân, rất thân, đã từng tin tưởng mình tuyệt đối.. Và giờ, 2 đứa như 2 kẻ xa lạ, xa lạ 1 cáh đáng sợ...
Mất niềm tin với mọi người, với những người bạn hàng ngày vẫn nói chuyện, vẫn tâm sự...
Nhận được sự coi thường từ rất nhiều người chứ không phải 1 người...
Mình không nói là mình bị oan nhưng mình không sai. Chỉ quan tâm hỏi về gia đình, về tình hình học tập của 1 người là sai sao? Nhưng có lẽ mình là 1 kẻ quá lắm mồm và cũng thiếu suy nghĩ khi chọn hỏi 1 người mà không suy tính hết mọi chuyện có thể xảy ra. Và mình cũng đã nói những thứ mà mình không nên nói. Có lẽ đó bí mật của 2 người và người kia không muốn có thêm bất kỳ ai biết đến nó. OK! Mình sai, mình sai rồi mà. Lỗi là do mình, mình phải tự chịu thôi.
Quá quan tâm đến mọi người là sai ư???
Có ai trả lời hộ mình câu hỏi đó không??
Hiện tại mình cảm thấy rất tồi tệ, tất cả trước mắt như 1 màn mây đen phủ kín. Không lối đi và chỉ có một mình…
 
Ngồi 1 mình trong căn phòng trống trải, gặm nhấm nỗi cô đơn…
Mình đã xin bố mẹ cho ra ngoài này để ôn thi, không muốn ở nhà nữa. Đó là lý do ban đầu, còn h đây, mình muốn ở 1 mình, muốn trải nghiệp cái cảm giác cô đơn, lẻ loi khi mọi người đều quay đầu lại với mình…
Cái cảm giác này có lẽ thật đáng sợ, nhưng sao mình lại muốn được trải nghiệm nó, muốn vượt qua nó…sự cô đơn, trống trải…
Sad…
Mình đã quyết định phải thay Y!M, thay me zing, thay Fb, thay blog Plus, thay blog google…. Thay tất cả những gì làm mình phải như vậy, và thay luôn cả chính bản thân, thay cách suy nghĩ, cách hành động… Thay những gì mà mình có khả năng thay…
Xin lỗi…
Mình phải xin lỗi 3  người, 3 người bạn thân, 3 người rất quan trọng với mình trong thời gian qua..
Xin lỗi em, pé Zin, xin lỗi rất nhiều. A thật không xứng là bạn của em đúng không? 1 người bạn đặc biệt, có 1 vị trí đặc biệt trong lòng… Khi em cô đơn, cần sự quan tâm nhất thì không bao h có mặt anh, khi em cần sẻ chia, cần sự động cảm, a đã không mang điều đó đến cho em. A đã hứa những khi em không bình tĩnh, những khi cô đơn, buồn hãy gọi cho a, a sẵn sàng nghe em tâm sự mọi điều…. Thế mà a có làm được đâu…Vào thời khắc quan trọng nhất ấy, a đã tắt máy, để lại 1 mình em trong nỗi cô đơn.. A chưa cảm nhận hết nỗi niềm của 1 cô nhok mới 17 tuổi và những tháng ngày dài sống xa ba mẹ. Thiếu tình cảm yêu thương, thiếu đi 2 người quan trọng nhất trong giai đoạn khó khăn, cần sự dìu dắt, cần sự yêu thương từ ba mẹ. Em đã thiếu quá nhiều thứ mà 1 cô bé như em cần… A biết em đang cảm thấy rất cô đơn, hiu quoạnh… A xin lỗi, xin lỗi Pé Hư! A tin em sẽ đứng vững và bước đi tiếp trên con đường mình đã chọn. Chỉ vài năm nữa thôi là bố mẹ em sẽ về nước, và khi đó em sẽ là người hạnh phúc nhất.
Zun xin lỗi Zin!!!

Xin lỗi TYCA, xin lỗi em rất nhiều…
A biết a thật tồi tệ, a không có gì để chứng minh mình không làm như vậy và a cũng không muốn. Vì a bít a càng làm như vậy sẽ càng làm em tổn thương nhiều hơn, và còn làm cho em và các bạn của em thêm xa cách và cũng thêm hiểu lầm về chính mình anh. Có lẽ sự rút lui của a sẽ là sự giải thoát cho tất cả, Cho em, cho anh và cho cả bạn bè em, và cũng là những người bạn thân của anh.
A sẽ biến mất khỏi cuộc đời em, nhưng a biết a đã để lại trong em 1 vết thương. Nhưng a biết theo thời gian vết thương đó sẽ lành và em lại tiếp tục bước đi trên con đường của em. Hãy trở thành 1 cô giáo như ước mơ của em… Và trước hết em hãy trở thành 1 tân SV Sư Phạm.. A biết quãng đường trước mắt em còn rất gian nan, nhưng không sao,, hãy cố gắng hết mình và lấy ước mơ làm mục tiêu phấn đấu. A tin em sẽ thành công…
Lời xin lỗi cuối a xin gửi đến Heo, người bạn của a…
A xin lỗi em vì tất cả, tất ả những phiền phức a đã mang đến cho em… Bây giờ có lẽ anh trong em đã là 1 cái gì đó quá xa vời, sự coi thường sẽ được dành cho anh đúng không? Qua cách nói chuyện của em trong buổi cuối đó a cũng đã nhận ra được nhiều điều… Nhưng không sao, a biết mình sai, và a sai ở đâu. Còn bây h, a phải sửa thôi… Xin lỗi em….

Xin lỗi tất cả những người bạn của tôi!

Cảm ơn Ánh Ngọc nhé!
Trong những giây phút cô đơn, hiu quoạnh này đã ở bên anh, nói chuyện và động viên anh rất nhiều. Chúc em thành thành công và thực hiện trọn vẹn lời hứa với anh. Goodluck!
Cảm ơn những thằng bạn thân!
Giá trị của những người bạn thân luôn được thể hiện vào lúc khó khăn nhất!

Cảm ơn tất cả mọi người, cảm ơn cuộc sống đã mang đến cho tôi những điều quý giá…