Em có biết khi a đọc được những dòng tin nhắn ấy, lòng a đau như thế nào không?
Trái tim tự dưng thóp lại và muốn nổ tung ngay lập tức…
A bây giờ là kẻ quá xa vời rồi…
Đau nhưng không biết phải làm thế nào, chỉ biết lẩn tránh….
Anh của ngày hôm nay đã khác xa với Anh của ngày hôm qua.. Chín chắn hơn, không còn mít ướt như con gái nữa. Có lẽ em không biết a là thằng con trai nhưng lại hay rơi lệ. Mỗi khi buồn a thường khóc… Tìm một chỗ nào vắng người …. Rồi khóc… Khóc cho trôi đi hết mọi chuyện…..
Nhưng anh bây giờ đã không thế rồi! Không khóc! Không 1 giọt nước mắt nào rơi… Tất cả được a giấu sâu vào lòng, kìm nén, không cho nó tuôn ra…
Ngày hôm nay em biết a cô đơn đến thế nào không? 1 mình trong căn phòng trống, nghĩ vu vơ…nghĩ về em, nghĩ về tất cả… H này em đang làm gì nhỉ? Em có đang ngồi buồn bã 1 mình không? Em có đang nhớ đến anh không?
Nhưng tất cả mọi câu hỏi đó đã có câu trả lời trong tối hôm nay… Khi a vào forum và nhìn thấy những bức ảnh buổi offline, những dòng comments của em… A mỉm cười..Mình đã nghĩ quá vớ vẩn rồi! Em vẫn đang sống tốt mà… Có lẽ a sẽ không phải lo nữa!
A không biết tại sao em lại biết được blog mới của anh, nhưng a xin em đừng vào nữa, muốn quên a thì đừng vào nữa..Có như vậy em sẽ nhanh chóng quên được anh..
Anh biết giờ đây mọi người nhìn a như thế nào, đặc biệt là Nhung. Còn em, h em nhìn về a như thế nào rồi? Cho dù có ntn đi nữa, a cũng không trách em đâu vì lỗi tại a mà.. A cũng không trách Nhung, bởi vì Nhung làm như vậy cũng chỉ vì bảo vệ em, bảo vệ bạn của cô ấy.
A có cảm giác a như 1 con ác thú ý, mọi người căm ghét, chỉ muốn đến giết chết và sau đó là sự an bình, thoải mái cho mọi người…
Em có biết cái hôm cuối cùng em nhắn tin với anh không? Cái hôm chúng ta chia tay, cũng là cái hôm sinh nhật thằng bạn a. A đi sinh nhật bạn mà vác bộ mặt như đưa đám, cả buổi ngồi thần ra suy nghĩ. Đến nửa buổi, khi mọi người đang vui vẻ, a 1 mình đi về, khi đó trong anh khó chịu thế nào em biết không? 1 mình phóng xe như điên từ nhà nó về nhà, a không còn nghĩ được thêm gì nữa, chỉ muốn về nhà trốn mình trong căn phòng tối thôi… A rất muốn bật khóc nhưng sao a không thể, không thể khóc… Lòng nghẹn đắng!
Em đi, đi xa rồi, chắc có lẽ sẽ chẳng bao giờ quay lại nữa…
Không có nhận xét nào:
Không cho phép có nhận xét mới.